Giai thoại Người Giữ Lửa: Hai Mặt Đồng Xu
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Hai Mặt Đồng Xu
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Thật ra đây cũng không phải chuyện gì quan trọng, nhưng vì tính chất bất thường của sự kiện, tôi phải nói, phải kể ra hết. Hãy sử dụng trí tưởng tượng của mình một chút nhé, các bạn tôi ơi.
Một ngày nọ, các bạn bật dậy giữa chốn đồng cỏ và nhận ra mình đã ngủ quên cả một ngày, bỏ mặc lũ dê vô tri lang thang gặm này gặm nọ, thiếu chút nữa là lạc luôn vào vườn rau của nhà khác. Bạn vội vàng lùa bầy dê ra khỏi hàng rào, dẫn chúng về chuồng. Trên đường, bạn tiện tay đếm lại số dê một lần nữa và rồi phát hiện ra, có nhiều con dê hơn bình thường. Trời tối thui, bạn không biết được đâu là dê của mình, đâu là dê của nhà hàng xóm, bạn vội lùa bọn chúng ra chỗ có trăng rọi để kiểm tra. Và bất ngờ chưa, trong lúc nhúc bầy dê trắng xuất hiện những con màu đen, đen tuyền. Nhà bạn chưa bao giờ nuôi con dê nào có màu lông như vậy. Bạn vội chạy đến con dê đen gần nhất, định bụng xem thử ở tai, hay cổ nó có đánh dấu gì không thì vừa bồng lên, con dê đen biến mất, theo nghĩa nó bốc hơi khỏi tay bạn. Còn đang hoang mang, bạn nhìn lại bầy dê. Không còn con dê đen nào nữa, đàn dê trở về số lượng ban đầu.
Lo rằng có khi nào mấy con dê này lại chạy lạc tiếp không, bạn vội nhìn quanh, tìm trong ánh trăng những bộ lông đen. Đột nhiên, có một bóng hình to lớn tiến lại gần đàn dê của bạn, nhẹ nhàng bồng hai tay một con dê trắng, một con dê đen, thì thầm:
“Hai con dê này, ta xin nhé.”
“Cứ… cứ lấy đi… ạ.”, bạn run rẩy còn bóng hình chỉ khẽ gật đầu rồi quay đi, mất hút.
Cả quán nước bắt đầu xôn xao.
“Ôi, bạn bị hoa mắt à. Làm sao dê nó lại bốc hơi được chứ.”
“Tôi nói thật mà. Bạn cứ thử rơi vào tình cảnh của tôi xem. Tự nhiên tòi đâu ra một lũ dê đen rồi lại gặp cái bóng kỳ dị đó nữa. Sợ chết khiếp, chân còn đứng không vững thì lấy đâu ra tỉnh táo để ghi lại bằng chứng.”
“Tin tôi đi. Là thật hết. Một con dê đen và một gã chăn dê cực kỳ đáng sợ.”
“Nhưng bạn còn nhớ gã đó đi về đâu không?”
“Nếu… Nếu nha… Nếu tôi không lầm thì cái bóng đó đi về phía sao Bắc Đẩu…”
“Là về lãnh địa Phát Tài hả?”
“Chắc… chắc thế…”
Cậu Gai con vừa dứt lời, các vị khách lại xúm vào bàn tán. Dù thâm tâm hiểu rõ câu chuyện vừa rồi rất khó tin nhưng ai ai cũng muốn tìm ra chân tướng cho sự kiện kỳ lạ đó. Cả chủ quán cũng chăm chú lắng nghe mà không nhận thấy có một vị khách đã lẳng lặng ra ngoài bằng cửa sau, để lại trên bàn số tiền nhỏ.
***
“Thưa, và đó là câu chuyện tôi nghe ngóng được ở quán nước của ngài ạ.” Tôi vừa gấp giấy lại đã bắt gặp nụ cười bất lực trên môi ngài Tiến Đạt. Trông ánh mắt xa vời của ngài, tôi muốn nói thêm, nhưng không thể, vì bản thân tôi cũng không rõ nên bình luận thế nào về câu chuyện vừa rồi.
“Binz này,” ngài Tiến Đạt khều Người Giữ Lửa bên cạnh, “Em có muốn nói gì không?”
“Em…” ngài Binz im lặng, căn phòng trở về trạng thái tĩnh mịch. Để mọi người nắm được chuyện gì đang diễn ra, tôi xin dành vài dòng tóm tắt.
Ngài Tăng Phúc là pháp sư âm thanh, bẩm sinh sở hữu lượng ma lực rất lớn trong người. Nếu chuyển hóa chúng thành âm thanh để chiến đấu thì ngài ấy là vô song. Thế nhưng thường nhật, lượng ma lực đó lại ảnh hưởng không nhỏ đến nhịp sống của ngài. Vì thế ngài Tăng Phúc đã chọn cách kể chuyện, thay vì hát, để giải phóng bớt lượng ma lực của mình thành những sinh thể. Vì bản chất sinh ra từ âm thanh nên những sinh thể ấy chẳng gây hại gì. Chúng chỉ tồn tại trong một chốc rồi biến mất, như tiếng vọng vậy.
Tuy nhiên, gần đây, số sinh thể âm thanh xuất hiện ngày càng nhiều, nó lang thang khắp lâu đài Truyền Lửa, và lạc đến tận những lãnh địa xa xôi. Các lãnh chúa đã báo cáo nhiều lần về việc lũ sinh thể làm các cư dân của mình hoảng hốt đến nhường nào khi chúng đột ngột tiếp cận rồi biến mất như thể chưa từng tồn tại. Vì thế, gia tộc Người Giữ Lửa đã để ngài Binz đi thu gom chúng, đem về lãnh địa Phát Tài. Bởi lẽ, tương tự như ngài Tăng Phúc, ngài Binz cũng là một pháp sư tài năng thuộc hệ âm thanh.
Tưởng chừng mọi chuyện đã xong xuôi thì một lần nữa, lâu đài Truyền Lửa tiếp tục nhận về những bức thư báo cáo mới. Lần này là việc các Gai con rất hoang mang khi cứ hễ đêm trăng tròn lại có bóng dáng cao lớn xuất hiện, ẵm một con dê từ chuồng rồi cả hai cùng hòa vào màn đêm, mất hút.
“Anh đoán còn một số bạn Gai con chưa từng thấy em thi triển sức mạnh nên mới hoang mang như vậy. Chuyện này cũng không đến nỗi quá nghiêm trọng.” Ngài Tiến Đạt cười xòa, vỗ vai ngài Binz.
“Nhưng mà em chỉ bắt lũ dê lại thôi, có nhiều bạn còn không nhận ra có dê bị mất nữa thì làm sao biết sự hiện diện của em mà sợ chứ.”
“Vâng, thưa ngài, thực ra…” Tôi ngập ngừng.
***
“Nhưng cũng lạ, lỡ như đó là Người Giữ Lửa hay bạn Gai con nào phục vụ cho gia tộc Người Giữ Lửa thì sao? Các vị anh hùng của chúng ta luôn thầm lặng giúp đỡ Gai con trong những tình huống kỳ lạ này mà.”
“Ban đầu tớ cũng nghĩ thế, nên có thử bám theo quan sát. Rồi cậu biết tớ nghe được gì không?”
“Nghe gì? Nghe gì?”
“Cái bóng nọ vừa ôm con dê, vừa thì thầm, gì mà “Một, là một đi không trở lại. Hai, là khi hai ta về một nhà,... Chót, là chót lưỡi đầu môi.””
“Hả?” Các vị khách sửng sốt, “Chẳng lẽ cái bóng đó đang niệm thần chú.”
“Thì đó, người hùng của vương quốc Chông Gai làm sao có thể viết nên câu thần chú kỳ cục vậy được.”
***
“Em xin không ý kiến thêm về việc này.” Ngài Binz giơ hai tay tỏ vẻ bất lực, còn ngài Tiến Đạt thì im lặng, nhưng tôi để ý khóe miệng ngài có chút cử động. Tôi biết biểu cảm của ngài có ý nghĩa gì, vì bản thân tôi, lúc ở trong quán nước, cũng đã cố hết sức để kìm nén tiếng cười của mình.
“Mà,” ngài Tiến Đạt cuối cùng cũng lên tiếng, “Anh nghĩ mấy tin đồn này sẽ tan nhanh thôi. Em cứ hoàn thành công việc của mình. Còn chuyện ở quán nước thì để anh. Đừng lo nhé.”
“Em cám ơn anh.” Ngài Binz cười cười nhưng xem chừng ngài còn bận tâm nhiều về báo cáo vừa rồi lắm.
Ngài Binz là Người Giữ Lửa của lãnh địa Phát Tài. Trong mắt các Gai con, ngài ấy là một người bí ẩn, lạnh lùng, đôi khi là gai góc, khó gần. Thế nên trừ các Gai con Phát Tài thì nhiều Gai con ở lãnh địa khác, vì không thường gặp nên có chút kính sợ trước Người Giữ Lửa Binz.
Thực chất, ngài Binz là người dịu dàng vô cùng. Ngài ấy rất giỏi quan tâm người khác, biết cách xoa dịu tình huống. Đặc biệt, sức mạnh sóng âm của ngài ấy có thể hóa giải bất kỳ năng lượng âm thanh nào. Dù cấu trúc của luồng âm thanh đó có phức tạp đến đâu ngài ấy cũng có thể chuyển đổi nó theo ý muốn, khi là bài hát mới hoàn toàn, khi là món vũ khí lợi hại. Chính vì thế, gia tộc Người Giữ Lửa rất yên tâm để ngài Binz thực hiện nhiệm vụ thu hồi đám dê lạc này. Chỉ có điều, một vài tin đồn ngoài ý muốn đã xuất hiện, như tôi vừa kể trên. Dù đó chỉ là tưởng tượng quá khích của một số bạn Gai nông dân nhưng là thân Gai sứ giả, là hậu cần tin cậy của Người Giữ Lửa, chúng tôi cần phải giải quyết chúng trước khi những tin đồn bé bé xé ra chuyện to to.
Nhưng bằng cách nào?
“Hay mình trà trộn vào bàn khách rồi kể chuyện khác đánh lạc hướng?”, một bạn Gai con đề xuất.
“Tớ nghĩ không nên đâu. Giờ chẳng hiểu mọi người bàn luận kiểu gì mà ngài Binz thành thuần thú sư của lãnh địa Cửu Long rồi nè.”
“Hả? Sao hay vậy?”
“Giờ mình kể chuyện mới nữa chẳng khác gì thêm nguyên liệu để mọi người tiếp tục “xào nấu” à. Cần có cách nào đó hiệu quả hơn…” Một thoáng trầm ngâm, tôi quyết định.
“Thôi, cứ ngồi không nghĩ vậy khó ra lắm. Mình đi tham khảo ở thư viện lâu đài xem, có khi…”
Tất cả đều đồng ý.
***
“Ôi chao, ngọn gió nào đưa các ngươi đến đây thế?”
“Kính chúc ngài Rhymastic một ngày tốt lành”, chúng tôi cúi chào, thưa với ngài những vấn đề chúng tôi bàn bạc khi nãy.
“Ừm… Khó nhỉ. Ta nghĩ là vì Gai con của các lãnh địa khác thường chỉ biết anh Binz qua sức mạnh của anh ấy thôi nên mọi người đã định sẵn một hình ảnh nhất định trong đầu rồi. Mà nếu ta không nghe sót gì thì có vẻ các Gai con trong quán nước không biết đó là anh Binz, thì những câu chuyện đó đâu mang tính chất thêu dệt sai sự thật về anh ấy.”
Ngài Rhymastic đã chỉ đúng trọng tâm vấn đề mà chúng tôi đã vô tình bỏ qua. Một bạn Gai lên tiếng, “Nhưng thưa ngài Rhymastic, giả như ai đó biết là ngài Binz thì chẳng phải những thông tin sai lệch kia sẽ hướng về ngài ấy...”
“Ngươi nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra chứ?” Ngài Rhymastic mỉm cười đầy tinh nghịch, “Danh tiếng của gia tộc Người Giữ Lửa nào phải lá non mới trổ mà dễ dàng bị những lời gió bay thổi đi như vậy. Binz bề ngoài trông gai góc, khó gần nhưng vẫn là người hùng đầy danh dự, tài năng của gia tộc, của lãnh địa Phát Tài. Một hai tin đồn như vậy chẳng nề hà gì đâu. Ta nghĩ cái anh Đạt muốn các ngươi xử lý không phải là câu chuyện về anh Binz mà là làm dịu sự lo lắng của các Gai con ở đó đấy.”
Tôi ngơ ngác, có gì đó vừa lóe lên rồi vụt tắt. Vội vàng cúi chào ngài Rhymastic, tôi chạy ra khỏi thư viện, bỏ lại các bạn Gai con khác. Tôi cần gặp ngài Binz.
***
“Sao ngươi lại ở đây? Tối rồi, về đi, nguy hiểm lắm.” Ngài Binz bất ngờ.
“Kính chúc ngài Binz một buổi tối tốt lành. Thưa, ngài còn thực hiện nhiệm vụ chăng?” Tôi thở dốc, cố gắng chào ngài ấy một cách trơn tru hết mức có thể. Tôi không muốn ngài ấy biết mình đã chạy từ lâu đài Truyền Lửa đến tận đây.
“Ừm. Ta nghe Gai sứ giả báo cáo ở đây còn sót vài con dê nên ta đến đây bắt nốt.”
“Thưa ngài, ngài có thấy buồn về chuyện ban sáng không ạ? Khi các Gai con trong quán nước sợ hãi ngài như vậy?”
Ngài Binz ngơ ngác trước câu hỏi của tôi, “Tại sao?”
“Thưa, vì… vì họ đã hiểu sai công sức của ngài, thậm chí còn nhầm ngài thành một người xấu xa nào đó…”
“Thì xong xuôi việc mình đính chính lại thì mọi người không nhầm nữa thôi.”
“Nhưng họ hiểu lầm ngài là gai góc, là đáng sợ…”
“Vì sức mạnh của ta là như thế mà.” Ngài Binz đáp lời, đoạn trầm ngâm. Tôi chợt nhận ra mình vừa hành động sỗ sàng với Người Giữ Lửa, vội im lặng, cúi đầu.
“Thật ra,” Ngài Binz bình thản, “các Gai con nghĩ ta đáng sợ, lạnh lùng cũng đúng, nghĩ ta dịu dàng, đáng yêu cũng chẳng sai. Đó đều là ta cả mà. Chúng ta còn đồng hành với nhau, thì rồi chúng ta sẽ biết về những khía cạnh còn lại của nhau thôi. Nên ban đầu các Gai con đó nghĩ như thế, rồi dần sau sẽ đổi khác. Vì ta vẫn là ta, là Người Giữ Lửa Binz của vương quốc Chông Gai. Cũng không hẳn là hiểu lầm, mà chỉ là chúng ta chưa tiếp xúc với nhau nhiều để biết nhau hơn.”
“Vâng, tôi…” Có gì đó nghẹn ngay cổ họng, tôi không tài nào thốt lên được.
“Rồi sớm hay muộn các Gai con đó cũng sẽ hiểu, và ta cũng vậy. Lúc đó chúng ta đều sẽ nhận ra Gai con và gia tộc Người Giữ Lửa đã gắn bó với nhau lâu đến nhường nào.”
“Thưa, tôi đã hiểu. Xin thứ lỗi vì đã làm phiền ngài…” Tôi run run.
“Không sao. Đây cũng là lúc ta với ngươi được hiểu nhau hơn đấy chứ.” Chợt, ngài Binz hướng mắt về phía xa, “Này, có phải là nó không, con dê đen.”
“Thưa, là nó.” Dứt lời, chúng tôi vội vàng chạy tới. Để tránh bóng dáng to lớn của ngài Binz làm bạn Gai con chăn dê hoảng sợ, tôi đã đính chính đây là thú nuôi đặc biệt của lâu đài Truyền Lửa và ngài Binz đang giúp tôi mang nó về. Trông ánh mắt lấp lánh của bạn khi thấy ngài Binz, tôi nghĩ, ừ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
***
“Cậu ơi! Dậy đi! Lại có chuyện rồi!”
“Gì vậy!”
“Dê đen xổng chuồng. Tụi nó đang chạy tán loạn khắp lâu đài nè.”
“Lạ vậy, trước khi đi tớ đã khóa chuồng cẩn thận rồi mà.” Tôi vội khoác áo chạy về phía chuồng gia súc của lâu đài.
“Ơ. Nhưng đáng ra lũ dê đó phải biến mất rồi chứ. Ngài Tăng Phúc đã giải phóng ma lực của mình chiều nay hết rồi. Còn có âm thanh nào vang vọng lâu đến thế đâu.”
“Kìa, tớ thấy có con dê nữa trên cửa sổ. Nhanh, không thôi nó chạy qua tầng khác đấy.”
“Ừ. Đi thôi.” Chúng tôi nhanh chóng lên tầng. Dê thì không thấy đâu nhưng chúng tôi nghe tiếng kêu đằng sau cánh cửa.
“Là phòng của ngài Tiến Luật. Nhanh lên, nếu không sẽ ảnh hưởng đến giờ ngủ của các ngài.”
Ba tiếng gõ cửa, chúng tôi vào phòng, toàn thân trang bị đầy đủ dụng cụ bắt dê. Bên trong, là ngài Tiến Luật, ngài Binz, ngài Duy Khánh, ngài Bùi Công Nam cùng… một bầy dê.
“Thưa,...”
“Ủa, sao các em lại ở đây?” ngài Tiến Luật bất ngờ.
“Kính chúc các ngài một buổi tối tốt lành. Thưa, tôi nhận được tin lâu đài Truyền Lửa lại xuất hiện bầy dê đen nên chúng tôi bắt chúng, phòng chúng ảnh hưởng đến giấc nghỉ của các ngài.” Tôi cúi đầu.
“Cảm ơn các em nhiều nhé. Nhưng đợi chút, để chúng ta xong việc này đã.”
“Vâng” Tôi nhìn quanh phòng một lượt, thắc mắc, “Thưa ngài Duy Khánh, ngài Tăng Phúc đâu rồi ạ?”
“Anh Phúc đi ngủ lâu rồi mà. Em có việc gì cần anh Phúc hả?”
“Ơ!”
“Ơ?”
“Ngài Tăng Phúc đi ngủ rồi thì… bầy dê này là của ai ạ?” Tôi ngơ ngác. Ngài Duy Khánh chớp mắt vài lần, xong ồ lên. “Là của anh Binz đấy.”
“Ngài Binz ạ?”
“Ừ. Anh Binz cũng là pháp sư hệ âm thanh mà, phải nói ma lực của anh ấy còn nhiều hơn anh Phúc nữa. Nhưng vì anh ấy kiểm soát tốt nên không cần giải phóng ma lực thường xuyên. Chỉ có điều…” Ngài Duy Khánh đột nhiên trầm lại.
“Sao tự nhiên lần này anh ấy lại muốn dùng cách kể chuyện để giải phóng ma lực như anh Phúc chứ? Bộ cách đó hiệu quả lắm hả ta? Cứ dê trắng, dê đen mãi…” Câu hỏi của ngài Duy Khánh kết thúc bằng tiếng thở dài bất lực.
Tôi nhìn sang ngài Binz, thấy ngài ấy ôm con dê đen, vẻ mặt lộ rõ sự khó hiểu. Hai bên, ngài Bùi Công Nam và ngài Tiến Luật liên tục vỗ vai, ôm ấp ngài Binz động viên. Ngài Bùi Công Nam còn lấy từ túi ngài Tiến Luật ra một bông hoa tặng người anh của mình, “Em tự hào về anh! Em rất tự hào về anh!”
Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi nghĩ mình đã hiểu hơn câu trả lời của ngài Binz lúc ấy.
Rồi ta sẽ hiểu nhau, biết về những khía cạnh khác của nhau nhiều hơn. Vì chúng ta còn đồng hành cùng nhau lâu thật lâu nữa mà.
24/05/xxxx, Lãnh địa Cửu Long.