Chức năng thẻ bài:
Ban ngày, chọn một từ đơn giản (VD “Vậy”, “Nhưng”, “Nếu"). Trong sáng hôm đó, mọi câu phát biểu đều phải bắt đầu bằng từ đã chọn. Ai không tuân theo lập tức bị cấm ngôn đến hết buổi sáng.
Chức năng thẻ bài:
Ban ngày, chọn một từ đơn giản (VD “Vậy”, “Nhưng”, “Nếu"). Trong sáng hôm đó, mọi câu phát biểu đều phải bắt đầu bằng từ đã chọn. Ai không tuân theo lập tức bị cấm ngôn đến hết buổi sáng.
[...]
“Có một con chim.” Các ngươi đồng loạt đổ dồn ánh mắt vào Gai Thông Thái. “Ừm…bạn yêu ơi, đây là rừng đó. Trên đầu chúng ta có thiếu gì chim đâu?” “Chim bình thường hay chim bất thường?” “Chim bất… bình thường. Tôi không biết nữa. Con chim này khá lớn, lông trắng, đẹp lắm. Rừng Tình Yêu Ngủ Quên có loài chim nào như vậy hả?” “Chẳng lẽ nó là linh thú?” Rất có khả năng. Sống được trong màn sương của rừng Tình Yêu Ngủ Quên thì chắc chắn đó không phải là một con chim bình thường, còn liệu nó có nắm giữ năng lực các ngươi đang tìm hay không, thì phải gặp mới biết. “Ôi không! Nó bay mất rồi!” “Hả? Bay đi đâu?” “Tôi đang đuổi theo nó. Trời ơi! Nó đang đánh nhau với Quỷ Kền Kền!” [...] “Nó thắng rồi.” “HẢ???” “Này, thật hay đùa đấy.” “Không tôi có đùa đâu. Một mình nó vừa xử cả ba con Kền Kền đấy. Giờ nó đáp xuống rồi. Ở…trên chúng ta.” Ngươi liền ngẩng đầu lên, và ngay lập tức sững sờ trước vẻ đẹp của chú chim "bất bình thường" ấy. Nó to lớn hơn bất kỳ loài chim nào ngươi từng thấy trước đây, và vô cùng, vô cùng xinh đẹp. Cơ thể cân đối, săn chắc ẩn dưới lớp lông vũ óng ánh, chiếc cổ dài thanh mảnh nâng đỡ cái đầu nhỏ nhắn đang nghiêng nhẹ làm duyên, đôi cánh rộng ve vẩy đầy uyển chuyển, và đôi mắt. Chao ôi, đôi mắt đen tuyền đó như biết nói, rằng hãy đứng yên và đừng rời mắt, bởi một phút lơ đãng cũng sẽ khiến ngươi hối hận đến mãi về sau. “Cuối cùng các vị cũng đã tới.” Giọng nói trầm ấm, mềm mại như lụa cọ nhẹ vào tai, đánh thức một cảm giác quen thuộc nằm sâu xa trong miền ký ức. Ngươi biết tiếp theo chú chim đó sẽ làm gì. Nó sẽ sải đôi cánh trắng muốt, chao liệng một vòng trên không trước khi đáp xuống, và hóa thành hình dạng con người. Một người phụ nữ…Không, một người đàn ông mang diện mạo đẹp tựa thánh thần, với mái tóc vàng óng mượt như suối chảy. “Và lời nói đầu tiên.” Ngài ấy nhoẻn miệng cười. “BB Trần! Nguời Giữ Lửa! Lãnh địa Cửu Long!” Đúng vậy, người vừa xuất hiện trước mặt các ngươi chính là thành viên của đội Cửu Long, Người Giữ Lửa BB Trần.