Giai thoại Người Giữ Lửa: Ngàn Lời Yêu Thương
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Ngàn Lời Yêu Thương
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Đây là một cuộc phiêu lưu bất ngờ, nghĩa đúng như mặt chữ.
“Em bé ơi!”
Là một cuộc phiêu lưu bất ngờ.
“Em đâu rồi?”
Là một cuộc phiêu lưu.
“Về nhà đi em!”
“Đây là một cuộc phiêu lưu, không phải mình đang trốn. Là một cuộc phiêu lưu”. Tôi liên tục tự nhủ như thế, cố gắng hợp lý hóa sự thật rằng bản thân đã đột ngột rời bàn ăn, khóa cửa phòng ngủ và trèo khỏi nhà từ cửa sổ tầng hai. Thu mình lại, nép thật sâu vào trong bụi cây, tôi bịt tai thật chặt, cố lờ đi tiếng gọi của mọi người.
“Em ở đâu? Trả lời chị đi!” Tiếng gọi không dứt khiến tôi thêm bồn chồn. Rõ ràng đã viết thư để lại rồi, sao mọi người cứ cố chấp tìm mình thế chứ? He hé mắt, tôi phát hiện có bóng người đang tiến gần bụi cây. Trước khi để bản thân bị bắt, tôi lấy tư thế, thừa lúc người kia quay đi trong phút chốc, chạy vụt ra khỏi bụi, phóng về phía phố xá đông đúc, bỏ ngoài tai tiếng la ới đằng sau. Lợi dụng cơ thể nhỏ bé, tôi len lỏi trong đám đông hòng không để người khác bắt kịp. Tôi cứ mải miết chạy, không quan tâm đến cảnh vật xung quanh, cho đến góc cua đó…
oOo
Một buổi sáng nọ, lâu đài Truyền Lửa vẫn náo nhiệt như mọi ngày. Nào tiếng máy móc gõ gõ, mài mài trong phòng thí nghiệm của ngài Rhymastic, nào tiếng leng keng của chén đĩa trong nhà bếp, nào tiếng vung gậy trong sân tập của ngài Quốc Thiên,... Tôi vừa tận hưởng những âm thanh thân thuộc, vừa đi dọc hành lang lâu đài để kiểm tra xem có bình hoa nào cần thay nước hay có cửa sổ bị dính bẩn không thì đột nhiên, một tiếng hét vang làm tôi giật nảy mình.
“Đi mất rồi!”
Âm thanh trong lâu đài trở nên xì xào hoang mang. Tôi vội đến nơi bản thân cho là đã phát ra tiếng hét ấy, nhìn thấy một bạn Gai con hoảng hốt chạy về phía mình,
“Bạn… Bạn ơi! Đi… Đi mất rồi!”
“Nào, nào bình tĩnh. Ai đi mất vậy? Nói mình nghe.”
“Là… là ngài Bùi Công Nam.”
“Ngài Bùi Công Nam sao?”
Bạn Gai con run rẩy gật đầu, kéo tay tôi vào phòng ngủ của Người Giữ Lửa. Căn phòng được lấp đầy đủ loại nhạc cụ nhưng chủ nhân của chúng thì không còn ở đó nữa. Cửa sổ mở toang, gió lộng, tôi thoáng nghe tiếng la hoảng hốt của các bạn Gai Làm vườn.
“Tối hôm qua ngài ấy có về phòng chứ?”
“Chắc chắn có. Ngài ấy còn dặn tớ là sáng mai gọi ngài dậy vì có lịch trình sớm ở lãnh địa Phát Tài nữa. Nhưng… nhưng sáng nay, lúc tớ vào phòng, cửa sổ thì mở, còn ngài Bùi Công Nam… thì không thấy đâu.”
“Không sao, không sao. Bình tĩnh, để tớ báo với các ngài. Chắc ngài Bùi Công Nam đang dạo chơi đâu đó thôi.” Nói rồi, tôi xoa lưng mong bạn bình tĩnh hơn. Còn bạn Gai ấy cầm tờ giấy, mở ra trước mặt tôi.
“Nhưng trên bàn ngài ấy lại có lá thư này. Ý ngài ấy là sao?”
Tôi cầm lá thư, ngơ ngác. Đúng là nét chữ của ngài Bùi Công Nam, nhưng nội dung lại ngắn gọn vô cùng: “Ta đi chuyến này đừng tìm ta”.
“Có phải do hôm qua tớ lỡ để hơi nhiều lớp độn vào giày làm ngài Bùi Công Nam khó di chuyển nên ngài ấy đã giận và bỏ đi không?”
“Tớ nghĩ là không đâu, ngài ấy không để bụng gì mấy chuyện đó đâu.”
“Hay là do tớ lỡ đặt may cái áo rộng quá khiến ngài ấy nhìn bị nhỏ con hơn so với ngài Kay Trần khi đi lễ hội hôm trước…”
“Bạn yêu dấu, hít thở sâu, thả lỏng người đã nào. Lá thư ngắn ngủi này không giúp kết luận thêm vấn đề gì hết. Giờ chúng ta bẩm báo với Người Giữ Lửa đã, chắc chắn các ngài sẽ tìm thấy ngài Bùi Công Nam thôi. Và ngài ấy không giận cậu gì đâu, tớ đảm bảo đó.”
Nói mãi, bạn Gai con cũng gật đầu. Tôi dìu bạn vào phòng bếp để uống nước nghỉ ngơi. Phần tôi, tôi vội đến phòng hội nghị của Người Giữ Lửa để trao bức thư cho những chủ nhân đáng kính, trong lòng nửa hồ nghi, nửa lo sợ. Không biết hiện tại ngài Bùi Công Nam đang ở đâu rồi…
oOo
“Ui da!”
“Ui, đau quá!”
Vừa đi vừa nhìn đằng sau, tôi không nhận ra có một bóng hình cũng đang đi ngược về phía mình. Đầu ong ong đau do chạm với vật cứng, tôi ngước lên nhìn xem là ai đụng phải mình kia.
Cái mũ chóp khẽ leng keng tiếng chuông, bộ quần áo ngộ nghĩnh, trên hết là vóc dáng to lớn trước mặt khiến tôi ngơ ngác. Tôi từng thấy hình ảnh ấy trong sách giáo khoa, người trước mặt tôi là,
“Kính… kính chúc ngài Bùi Công Nam một ngày tốt lành. Tôi… tôi xin lỗi, ngài có sao không ạ?”
“Ui ui da, không sao, ta không sao đâu. Em có bị đau ở đâu không?
“Dạ, dạ em không sao ạ. Ngài…”
Chưa kịp hết lời, tôi nghe đằng xa tiếng gọi. Mọi người đã đuổi kịp tới đây rồi sao. Vội cúi chào Người Giữ Lửa, tôi tiếp tục chạy để rồi nhận ra, trước mắt là đường cụt. Nhìn quanh quẩn, tôi càng thêm hoang mang. Tường quá cao để tôi có thể trèo lên, gần đó cũng không có chỗ nào để tôi có thể trốn được. Tiếng gọi ngày càng gần. Bất quá, tôi vội chui vào sau lưng Người Giữ Lửa. Có lẽ trông thấy bộ dạng của tôi, ngài ấy cũng hiểu được phần nào nên đã để tôi trốn sau lưng ngài.
“Em đâu… Ơ!”, tiếng nói quen thuộc làm tôi giật mình, tay níu chặt tà áo của người phía trước, “Kính… Kính chúc ngài Bùi Công Nam một ngày tốt lành.”
“Chào buổi sáng nhé. Có chuyện gì mà các ngươi vội vã vậy.”
“Thưa, ngài có thấy Gai con bé nhỏ nào chạy qua đây không?”
“Ờ… Ờm… Từ lúc ta tới đây đến giờ, ta chưa thấy Gai con nào tới, à không, Gai con nào chạy qua đây cả”. Một khoảng lặng kéo dài. Tim tôi đập thình thịch, nhất là khi tôi cảm nhận được ánh mắt kia đang nhìn chằm chằm vào sau lưng ngài Bùi Công Nam. Nhưng rồi,
“Vâng, tôi hiểu rồi ạ. Tôi xin lỗi vì đã làm phiền ngài. Chúc ngài có một ngày vui vẻ.”
Đợi mọi người đi hết, tôi mới thở phào nhẹ nhõm,
“Em rất biết ơn sự giúp đỡ của ngài. Nhờ có ngài em mới có thể tiếp tục cuộc phiêu lưu của mình.”
“Ồ, em đang phiêu lưu sao. Trùng hợp thay, ta cũng đang chu du thiên hạ nè.” Ngài Bùi Công Nam nở nụ cười tươi làm tôi thoáng ngơ ngác, như thể tôi vừa nhìn thấy đóa hướng dương duy nhất nở rộ trên nền trời xanh vậy.
“Vâng ạ.”
“Nếu em không phiền thì chúng ta cùng đi phiêu lưu nhé.”
“Thưa, có được không ạ?”
“Càng đông càng vui mà.”
“Thưa, nếu là như thế thì em rất vinh hạnh khi được phiêu lưu cùng ngài ạ.” Nghe câu trả lời của tôi, ngài ấy mỉm cười, đưa ngón út ra. Một cái móc ngoéo, một giao kèo được lập ra, lòng tôi bồi hồi sung sướng. Không ngờ cuộc chạy, à không, cuộc phiêu lưu của mình lại có sự đồng hành của ngài Bùi Công Nam nữa. Đối với đám trẻ sinh ra và lớn lên ở lãnh địa Phát Tài, ngài Bùi Công Nam là Người Giữ Lửa diệu kỳ. Tiếng đàn ca của ngài ấy luôn đem đến niềm vui cho bất kỳ lễ hội nào. Những trò nghịch ngợm, tiếng cười của ngài ấy chính là ánh sáng đáng yêu lan tỏa đến những con ngõ tối tăm, nơi mặt trời không thể chạm tới và vực dậy tinh thần của những Gai con mỏi mệt.
Chỉ có điều…
“Thưa ngài, vì sao hôm nay ngài lại chu du thiên hạ vậy ạ? Em tưởng Người Giữ Lửa sẽ có nhiệm vụ hằng ngày ở lâu đài chứ.”
“À… thì chỉ là ta, ta được nhận nhiệm vụ bí mật.”
“Nhiệm vụ bí mật?”
“Ừm, ta phải đi điều tra chuyện quan trọng lắm.”
Trông vẻ mặt của ngài, tôi thẳng thừng,
“Ngài không nói thật. Ngài đang không làm nhiệm vụ gì cả. Em biết mà.”
Dáng vẻ giật thót của ngài Bùi Công Nam đã trả lời tất cả.
“Em cũng vậy mà. Ai đời đi phiêu lưu lại có người khác chạy tìm chứ?”
“Không. Em… Em… Hức…” Nhận ra tình hình thực tế, tôi rưng rưng nước mắt còn Người Giữ Lửa trước mặt hốt hoảng, vội vàng tìm trong túi bất cứ thứ gì có thể làm tôi vui lên. Nhưng nghĩ tới câu chuyện ở bàn ăn ban sáng, tôi không kiềm chế được cảm xúc.
“Nè, em nè.” Tôi nghe thấy tiếng thủ thỉ dịu dàng, “Đã như thế này rồi, chúng ta cùng phiêu lưu chứ. ”
“Nhưng… Nhưng mình đi đâu…”
“Đi khắp nơi luôn, bất kỳ nơi nào em muốn.”
“Thưa, đi nhiều như vậy nhưng chúng ta không có xe hay ngựa…” Tôi thắc mắc,
“Đừng lo.” Nói rồi, ngài Bùi Công Nam khẽ ngân nga giai điệu kỳ lạ, những miếng gỗ vụn gần đó đột nhiên bay lên, tự tụ hợp lại, tạo thành một con ngựa gỗ nhỏ, lơ lửng. Chưa để tôi kịp định hình, ngài ấy đã đã bế thốc tôi lên lưng ngựa.
“Đừng nghĩ nhiều. Đi thôi!” Tiếng ngựa hí vang trời, phổi tôi như được lấp đầy bởi luồng khí mát lạnh. Những tòa nhà, con đường dần dần nhỏ lại. Tôi thoáng thấy mọi người, họ bé xíu như bầy kiến đen.
Chuyến phiêu lưu của tôi và ngài Bùi Công Nam đã bắt đầu. Con ngựa nhỏ tưởng chừng mong manh nhưng lại rất bền. Dù trên cao gió lộng, nó vẫn thong dong tiến về phía trước, để lại tiếng gió lùng bùng bên tai tôi. Con ngựa bay một chốc rồi sà xuống con đường đông đúc, nơi những Gai con khác đang nhảy múa. Tiếng nhạc xập xình vui tai làm tôi thoáng chốc quên đi nỗi buồn đang âm ỉ trong lòng, nhìn xuống đám đông dưới chân. Dường như cảm nhận được sự tò mò của tôi, con ngựa gỗ bay chậm lại rồi từ từ hạ xuống giữa đường phố. Vừa chạm đất, nó vỡ tan ra thành những mảnh gỗ nhỏ. Chưa kịp để tôi nói gì, ngài Bùi Công Nam chỉ mỉm cười: “Đừng lo, rồi ta sẽ tạo một con khác. Còn giờ chúng ta cùng tận hưởng lễ hội Phát Tài nào.”
Tôi mê say trước những y phục lộng lẫy, những điệu múa quyến rũ cùng tiếng nhạc du dương êm tai. Hòa cùng không khí lễ hội tưng bừng ấy, ngài Bùi Công Nam từ đâu lấy ra cây đàn nhỏ, gảy nên khúc hát vui tươi, thu hút các Gai con gần đó tụ họp lại. Trông đám đông các Gai con, những cặp đôi nắm tay nhau nhảy múa trong phút chốc khiến tâm trạng tôi chùng xuống. Không nhảy múa nữa, tôi đứng im, say mê ngắm nhìn những cặp Gai con ấy. Đột nhiên,
“Kìa! Ngài Bùi Công Nam kia rồi!”
Tiếng nhạc đột ngột dừng hẳn. Tôi quay lại, nhìn y phục trang trọng, ngựa đóng yên kỹ càng, tôi lờ mờ nhận ra đó là các Gai con kiêu hãnh phục vụ trong lâu đài Truyền Lửa. Nhìn sang ngài Bùi Công Nam, nhìn vẻ mặt hốt hoảng kia, tôi ngầm nhận ra, “A! Ra là ngài ấy cũng giống mình”. Phút chốc, một điệu nhạc khác vang lên, ngài Bùi Công Nam bế tôi nhảy phốc lên trên mái nhà, bỏ lại các Gai con ngơ ngác cùng tiếng lạc ngựa vang lên hốt hoảng.
oOo
“Ngài đang chạy trốn sao?” Vừa đặt chân xuống địa điểm mới, tôi vội thắc mắc.
“Thì, thì, thì nó là vậy đó.”
“Thưa, tại sao ngài lại chạy trốn ạ?” Tôi tiếp tục thắc mắc. Thật kỳ lạ khi thấy một Người Giữ Lửa đang chạy trốn khỏi những sứ giả luôn phục vụ mình. Có điều gì uẩn khúc ở lâu đài Truyền Lửa chăng? Và trông vẻ mặt của ngài Bùi Công Nam, tôi đoán ngài ấy chưa sẵn sàng cho câu hỏi này.
“Cái đó… ta sẽ kể sau. Còn em, em cũng đang chạy trốn đúng không? Vì sao vậy?”
“Thưa, chuyện đó, em cũng sẽ kể sau ạ. Giờ mình đi tiếp thôi.” Dù rất muốn bày tỏ với ngài ấy nhưng trong thâm tâm tôi chưa sẵn sàng để đối diện với câu chuyện của mình. Hiện tại, tôi chỉ muốn tiếp tục chuyến phiêu lưu tự phát này để quên nó đi thôi. Khẽ thở dài, tôi nhìn xung quanh, những con đường lát gạch tím hồng mộng mơ, quảng trường rộng lớn với đài phun nước lung linh bóng cầu vồng. Nơi này dù không nhộn nhịp, đông đúc như lãnh địa Phát Tài nhưng âm thanh của nó vẫn rộn ràng, dịu êm vô cùng khi loáng thoáng tôi nghe thấy tiếng gió, tiếng nước va vào bờ đá.
“Chào mừng em đến với lãnh địa Tinh Tú. Nào, chúng ta đi.” Nói rồi, ngài Bùi Công Nam dắt tay tôi băng qua những con hẻm nhỏ để đến quảng trường rộng lớn hơn. Tôi bị mê hoặc bởi những bong bóng nước được các bạn Gai con thổi ra từ cái ống có hình thù kỳ lạ, thèm thuồng trước những ly nước đầy sắc màu. Đột nhiên, bên tai tôi vang lên tiếng ngân nga kỳ lạ. Nó phát ra từ con hẻm đằng xa.
“Chắc mình sẽ tới đó xem thử. Chắc cũng gần thôi. Không sao đâu.” Chắc mẩm trong bụng, tôi buông tay khỏi ngài Bùi Công Nam, chạy về phía con hẻm đó. Đó là một con đường tối tăm, tiếng ngân nga còn loanh quanh bên thính giác càng khiến tôi thêm động lực khám phá nguồn gốc của âm thanh ấy.
“Này, em đi đâu đó?”, ngài Bùi Công Nam đã đuổi kịp tôi.
“Dạ, em nghe thấy bài hát giống với bài ngài hát ban nãy.” Ngài Bùi Công Nam chắc hẳn cũng đã sớm nhận ra bài hát đó, vẻ mặt thoáng chốc thay đổi. Có tiếng kim loại cọ xát.
“Đi thôi em ơi, chúng ta không ở đây được…” Chưa kịp dứt lời, một chiếc lồng sắt đổ sụp xuống, nhốt cả hai chúng tôi lại. Tiếng cười vang lên,
“Cuối cùng anh cũng đã bắt được chú, Nam ạ.” Một bóng hình trên cao nhảy xuống. Là Người Giữ Lửa Rhymastic, tôi đã từng nhìn thấy ngài ấy trong sách.
“Anh Rhym ơi, lần này em trót dại, cho em đi đi, nhe anh.”
“Không. Chú ngồi đây đợi anh Neko tới xử cho anh. Chú có biết sáng nay các Gai con ở lâu đài đã hoảng loạn như thế nào không?”
“Thưa, thưa ngài Rhymastic…” Tôi rụt rè.
“Ủa? Em là ai? Sao em lại ở với Nam thế.”
“Kính chúc ngài Rhymastic một ngày tốt lành. Thưa ngài, chuyện là…” Tôi kể tất tần tật về cuộc gặp gỡ tình cờ của tôi và ngài Bùi Công Nam cùng chuyến phiêu lưu của cả hai.
“Hừm… Nếu có Gai con bé nhỏ ở đây thì ta không thể để cái lồng như thế này được.” Nói rồi, ngài Rhymastic phẩy tay, chiếc lồng biến mất, “Trong lúc đợi anh Neko tới thì chúng ta vào dùng trà chút nhé. Ta sẽ giúp em về nhà, còn Nam lo mà chuẩn bị tinh thần đi.”
Nghe tới từ “về nhà”, tôi giật mình, “Thưa không. Xin thứ lỗi ngài Rhymastic, tôi không thể dùng trà cùng ngài được ạ.” Dứt lời, tôi níu lấy áo ngài Bùi Công Nam, chạy ra khỏi con hẻm. Chuyến phiêu lưu của chúng tôi phải được tiếp tục. Một chiếc xe ngựa gần đó, tôi và ngài ấy cùng leo lên xe, xuất phát.
oOo
“Tại sao em không muốn về nhà vậy?” Ngài Bùi Công Nam thắc mắc. Tôi không nói gì, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy.
“Nếu em gặp phải điều gì không ổn, cứ kể ta, gia tộc Người Giữ Lửa sẽ giúp em.” Tôi tiếp tục lắc đầu. Thâm tâm tôi vẫn chưa sẵn sàng cho việc trở về nhà. Chiếc xe lộc cộc hồi lâu rồi dừng lại. Anh Gai đánh xe gọi vọng vào, “Thưa ngài, đã tới lãnh địa Cửu Long rồi ạ.”
“Cảm ơn ngươi nhé. Nào, chúng ta xuống chơi thôi.” Ngài Bùi Công Nam kéo tay tôi, giúp tôi xuống xe.
Lãnh địa Cửu Long là nơi duy nhất tôi chưa từng đặt chân tới, chỉ phần lớn được nghe kể qua sách vở. Các lão Gai lớn tuổi hay kể rằng, đây là một lãnh địa hoang vu với khu rừng Tình Yêu Ngủ Quên đáng sợ. Nhưng thực tế trước mắt tôi hoàn toàn trái ngược. Dòng sông xanh êm đềm, hương cỏ khiến mũi tôi khẽ run run, gió lộng. Một lãnh địa bình yên quá đỗi. Mải mê ngắm nhìn bầu trời, tôi phát hiện một bóng chim lạ đang chao liệng trên cao. Bóng chim ấy ngày càng lại gần, tôi vội nép cạnh ngài Bùi Công Nam. Ai mà biết được đó có phải là loài gì nguy hiểm không chứ? Nhưng phản ứng của ngài ấy khiến tôi bất ngờ.
“A! Dì BB ơi! Con nè!”
Con chim ấy từ từ hạ cánh xuống trước mặt, khẽ rũ mình, một bóng hình kiều diễm xuất hiện. Là Người Giữ Lửa BB Trần. Ngài ấy còn xinh đẹp hơn trong sách gấp bội lần. Mải mê ngắm nhìn, tôi quên mất cung cách ứng xử khi gặp Người Giữ Lửa, phải đến khi ngài ấy cất lời chào, tôi mới nhớ ra, vội vàng cúi chào.
“Chào em nhé. Em là bé Gai con đang phiêu lưu cùng với Nam đúng không?”
“Thưa, vâng ạ.”
“Vậy giờ chúng ta cùng vào dùng trà nghỉ ngơi chút nhé! Ngài lãnh chúa đã chuẩn bị sẵn rồi đó.”
Tôi đang không hiểu chuyện gì đang diễn ra thì ngài Bùi Công Nam đã nở nụ cười bừng sáng, ôm chầm ngài BB Trần.
“Chỉ có dì thương con thôi. Sáng giờ mọi người, chẳng ai thương con cả.”
“Rồi, rồi, chịu con luôn. Coi kìa, đi mãi, tóc tai bù xù thế kia. Chải lại đầu cho chỉn chu đi.”
Ngài Bùi Công Nam cười cười, tung tăng đi về phía ngôi nhà kia. Tôi vội đi theo nhưng ngài BB Trần đã giữ tôi lại.
“Em có chuyện gì buồn sao?”
“Thưa,...”
“Có chuyện gì thì em cứ thoải mái tâm sự với ta nhé. Ta luôn sẵn sàng lắng nghe nè.”
Liệu đó là ma lực của Người Giữ Lửa? Tôi không rõ, tôi chỉ biết mình đã khóc òa và kể lại hết tất thảy. Câu chuyện trên bàn ăn lúc sáng và chuyến phiêu lưu tự phát của tôi.
oOo
“Nhưng cậu đã hứa rồi mà. Cậu đã hứa chúng ta sẽ học cùng trường, sao cậu lại chuyển đi đột ngột như vậy?”
“Tớ xin lỗi. Tớ sẽ viết thư cho cậu mà, đừng giận tớ nhé!”
“Tớ… Tớ… Tớ ăn xong rồi.” Tiếng chén dĩa lách cách. Tôi đóng sập cửa phòng lại. Tưởng tượng viễn cảnh sẽ phải ăn một mình, đi học một mình, không còn người bạn thân thiết ở bên làm tim tôi đau nhói.
“Giả như bạn ấy có người mới, bạn ấy sẽ quên mình…” Suy nghĩ ấy càng làm tôi buồn hơn. Nhưng rồi, bằng một động lực thần kỳ nào đó, tôi vực dậy. Viết vội lá thư, tôi mở cửa sổ, bám theo các khe gạch nứt để leo xuống.
“Nếu mình đi thật lâu chưa về, bạn ấy sẽ ở đó đợi mình, và sẽ không đi đâu cả, cho tới tận năm học mới.” Suy nghĩ ngây thơ như thế đã thôi thúc tôi bước vào chuyến phiêu lưu tự phát.
oOo
“Chà, ra là vậy sao”, ngài BB Trần trầm ngâm, xoa đầu tôi.
“Em biết nó vô lý lắm. Bạn ấy đi là chuyện của gia đình bạn, em đi là chuyện cá nhân em thì làm sao bạn có thể chờ em được. Nhưng nghĩ tới cảnh phải chia tay bạn, em không chịu đâu…”
“Ừm, chia tay một người bạn thân thiết, chuyện đó thật buồn nhỉ.”
“Em biết mình phải chấp nhận chuyện này, không sớm thì cũng muộn. Nhưng mà…”
“Nhưng mà em phải hiểu nó như một phần của cuộc sống, không thể chạy trốn được, đúng không?”
“Thưa, vâng. Ngài đã bao giờ phải chia tay một người rất thân thiết chưa? Em không biết nữa, lần đầu tiên em phải đối diện với cảm xúc này.”
“Ừm, ta đã từng chứ. Lần chia tay ấy đột ngột lắm. Ta còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì nó đã trôi qua rồi. Lúc ấy, ta chỉ nghĩ nhiều đến tiếc nuối. Giá như chúng ta cùng làm thêm nhiều nhiệm vụ với nhau nữa, giá như chúng ta tận hưởng với nhau lâu hơn. Nhưng rồi, chúng ta vẫn tìm cách để hội họp nhau, bằng cách này hay cách khác.”
Tôi ngơ ngác, chưa kịp đáp lại ngài BB Trần, phía xa đột nhiên phát lên tiếng hét thất thanh. Là ngôi nhà mà ngài Bùi Công Nam vừa bước vào. Tôi định chạy đến thì ngài BB Trần giữ vai tôi lại, lắc đầu. Một giọng nói khác, trầm thấp hơn, vang lên, để lộ vẻ khoái chí,
“Nam ơi, cuối cùng anh cũng đã bắt được chú rồi. Biết anh đã ngồi đây chờ lâu như thế nào không?”
“Anh hai Neko ơi, tha em đi mà. Em biết lỗi rồi, em không nghịch nữa đâu mà.”
“Không! Anh đây không tha đâu. Đứng dậy. Chuyện của chú, anh sẽ đưa cho Kay Trần xử lý.”
“Không! Đừng mà anh.”
Nhìn hai Người Giữ Lửa trước mặt, tôi thắc mắc, “Thưa ngài BB Trần, có chuyện gì mà các ngài lại truy đuổi ngài Bùi Công Nam vậy ạ?”
Ngài BB Trần chỉ mỉm cười, “Vì nó xứng đáng.”
oOo
Đó là một buổi tối tĩnh lặng tại lâu đài Truyền Lửa. Đáng lẽ là một buổi tối tĩnh lặng cho đến khi cuộc cãi vã của ngài Kay Trần và ngài Bùi Công Nam xuất hiện. Theo lời ngài BB Trần kể lại: Vì bị ngài Bùi Công Nam nghịch ngợm khi đang chơi trò chơi, ngài Kay Trần đã tìm kiếm ngài Bùi Công Nam trong mọi ngóc ngách lâu đài để tính sổ. Nhưng vô tình, ngài ấy đã bỏ sót một nơi, đó là phòng đựng quần áo của ngài BB Trần.
Nghĩ mọi chuyện đã êm xuôi, ngài Bùi Công Nam vội chui khỏi phòng nhưng vì không để ý nên ngài ấy đã làm rớt chiếc hộp giày mới của ngài BB Trần. Tưởng chừng đó chỉ là sự cố vô thưởng vô phạt, hộp giày mới đã được cất gọn ở chỗ cũ. Nhưng rồi, vào đêm hôm sau, trong nhạc hội do ngài Quốc Thiên tổ chức, ngài BB Trần đã diện đôi giày mới đó đến tham dự. Giữa khúc nhạc khiêu vũ du dương, ngài BB Trần nắm tay ngài SOOBIN, thanh lịch xoay người mà không phát hiện ra rằng, đế giày đã rơi mất. Nhạc hội đêm ấy đã trở nên hỗn loạn theo đúng nghĩa đen...
oOo
“Đó là lý do ta phải bắt thằng nhóc này về lâu đài Truyền Lửa. Tội này không phạt nặng là nó còn làm càn nữa.” Nói rồi, ngài Neko Lê đột nhiên quay về phía tôi.
“Còn nhóc, anh nghe chuyện của nhóc rồi. Bộ nhóc tính chạy trốn mãi, không chịu về tạm biệt bạn sao?”
“Nhưng lỡ như đó là lần cuối chúng em gặp nhau, thì…”
“Thì hai nhóc có thể gửi thư cho nhau, hoặc dành dụm tiền để gặp nhau. Hai đứa chỉ là chia xa chứ đâu phải chia tay.”
“Nhỡ, bạn ấy có bạn mới, rồi quên em.”
“Ai rồi cũng sẽ có bạn mới, đó là điều không thể chối bỏ được. Nhưng nhóc là người bạn quý giá của bé Gai con đó mà, đúng không? Nên là dù hai đứa có không đi học cùng nhau, không đi chơi cùng nhau thì cả hai vẫn sẽ là bạn thôi.”
Trông dáng vẻ không cam tâm của tôi, ngài Neko Lê thở dài, đưa một xấp giấy viết thư, “Gia đình bé Gai con đó sắp tới sẽ là cư dân của lãnh địa KaMe. Trời sắp tối rồi, chúng ta phải đưa ngươi về nhà sớm. Thế nên bây giờ hãy tranh thủ viết hết cảm xúc của mình vào đây. Ta sẽ gửi bé Gai con đó giúp cho.”
Cầm xấp giấy trên tay, tôi run rẩy. Tôi nên nói gì đây? Tạm biệt? Không, tôi không muốn nói lời tạm biệt. Hẹn gặp lại? Khi nào chứ? Liệu chúng tôi có còn đến lúc đó.
Đột nhiên, ngài Bùi Công Nam lên tiếng, “Lúc em ở cạnh bạn đó, em có vui không?”
“Em, em có.”
“Em thích làm gì với bạn ấy?”
“Em thích… cùng đọc sách, đi dạo quanh lãnh địa, ngắm cửa hàng đồ chơi.”
“Vậy em cứ viết hết đi, những cảm xúc yêu thương em dành cho bạn ấy.”
“Bạn sẽ không…”
“Bạn sẽ không quên em đâu. Em cũng vậy. Các em rồi sẽ lớn, sẽ còn gặp thêm nhiều người yêu thương các em và các em yêu thương nữa. Nhưng những kỷ niệm của em với bạn đó luôn là điều mà mỗi khi nhắc lại, cả hai sẽ cảm thấy đó là một trong những ký ức hạnh phúc nhất. Tin ta đi.” Nụ cười của ngài ấy làm tôi vững tâm, từng dòng chữ bắt đầu được nắn nót trên giấy: “Gửi bạn yêu dấu…”
oOo
“Được rồi,” Ngài Neko Lê cầm tà áo của ngài Bùi Công Nam, “Giờ anh sẽ mang Nam về lâu đài trước, còn bé Gai con thì nhờ em nhé, BB.”
“Em hiểu rồi, hai người về mạnh giỏi.” Ngài BB Trần mỉm cười vẫy tay tạm biệt. Tôi thắc mắc,
“Thưa ngài BB Trần, ngài Bùi Công Nam sẽ bị những Người Giữ Lửa khác phạt hay sao ạ?”
“Ồ, không có đâu, em yên tâm. Chúng ta sẽ yêu thương nó nhiều hơn xíu thôi. Hôm nay là sinh nhật Nam mà. Nhân vật chính không chịu về thì lấy ai để chúc mừng chứ.”
03/08/xxxx, Vương quốc Chông Gai.