Giai thoại Người Giữ Lửa: Thủ Lĩnh Toàn Năng
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Thủ Lĩnh Toàn Năng
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
“Kỵ sĩ trắng,
Hằng đêm, hằng đêm
Bên cửa sổ, ngài tìm đến
Ngựa gỗ trên tay
…”
oOo
Tương truyền, ở con đường Nghe Bước Em Về nơi trung tâm lãnh địa Tinh Tú có đặt một hòm thư bí ẩn. Lời đồn chẳng biết từ đâu ra, các Gai con lãnh địa đều tin rằng hòm thư ấy được dùng để gửi lời bày tỏ những tâm tư, mến mộ tới các vị anh hùng của vương quốc. Chưa một ai đính chính rằng những lá thư này liệu có tới tay các vị hay không, nhưng số lượng thư gửi đến vẫn nhiều đến mức tràn ra cả ngoài miệng hộp. Cảm động trước tình cảm của các cư dân Gai Con, gia tộc Người Giữ Lửa quyết định sẽ biến tin đồn ấy thành sự thật. Thế là cứ mỗi đầu mùa, Gai bưu tá chúng tôi sẽ tới hộp thư này để gom những lá thư của Gai con trên khắp vương quốc về lâu đài Truyền Lửa.
Những lá thư nhận về phần lớn sẽ gửi riêng cho từng Người Giữ Lửa. Tên người nhận được đề rõ ngoài phong thư. Chẳng hạn: “Gửi ngài Jun Phạm”, “Dành tặng ngài Bùi Công Nam”,... Nhưng có một số thư chẳng ghi gì cả, chúng tôi sẽ đem đến kho lưu trữ của thư viện Lâu đài Truyền Lửa để các vị anh hùng xem xét trả lời. Dù sao thư từ của các vị cũng cần được bảo mật tuyệt đối, vì thế nếu không được Người Giữ Lửa cho phép, chúng tôi cũng sẽ không tùy tiện xem chúng.
Những lá thư được trả lời sẽ được Gai bưu tá chúng tôi đem đến cho Gai con trên vương quốc. Thế nên những dịp đầu mùa, lâu đài Truyền Lửa luôn tấp nập ngựa xe ra vào. Như một thông lệ, những bức thư hồi đáp là điều mà các Gai con háo hức mong chờ mỗi khi bước sang một mùa mới.
oOo
“Rầm”
“Có sao không?”, tôi hốt hoảng chạy lại chiếc xe ngựa vừa mới bị lật. Bạn Gai con cố gắng ngồi dậy, phủi bụi trên người.
“Ui! Đừng đụng, đau đấy!”
“Xin lỗi.”
Tiếng đổ vỡ thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Các Gai con tụm vào giúp người đánh xe xếp lại hàng hóa lên xe ngựa. Song chiếc xe ngựa đã bị gãy bánh. Nó ngả nghiêng một lúc rồi lại lật, nằm chỏng chơ trên đất. Tôi vội nhìn quanh tìm con ngựa, toan giữ nó lại trong lúc chờ tìm một chiếc xe khác. Nhưng, con ngựa cũng mất tích. Tiếng đổ vỡ ban nãy đã làm nó hoảng sợ mà chạy mất tăm.
“Trời! Ngựa chạy rồi thì làm sao đi được?”, bạn Gai kia lo lắng.
“Không còn cách nào khác sao?”
“Chẳng có đường nào để đi được bây giờ cả. Xin lỗi cậu nhé, chắc mình phải hoãn chuyến này lại quá.”
Sau khi dìu bạn Gai vào nhà nghỉ, tôi vội trở về lâu đài Truyền Lửa. Gửi thư phản hồi cho Gai con dịp đầu năm là một thông lệ vô cùng quan trọng với cả vương quốc. Hơn hết, đây là nhiệm vụ đầu tiên trong năm mới, thế nên tôi không muốn nó bị hoãn lại vì bất kỳ lí do gì.
“Hay là… mình mượn ngựa của lâu đài để tự đi luôn?” Ý nghĩ chợt thoáng qua, tôi đã vội dập bỏ. Ngựa trong lâu đài đều là những con vật cưng của Người Giữ Lửa, không thể mà tự tiện cưỡi được. Quan trọng hơn cả, tôi không biết cưỡi ngựa. Thế là tôi chỉ đứng ở đó, rối bời với mớ suy nghĩ đang quần nhau trong đầu.
“Ngươi đang làm gì đấy?” Tôi quay người lại, bất ngờ khi thấy ngài Cường Seven xuất hiện sau lưng cùng con chiến mã yêu quý.
“Kính chúc ngài Cường Seven một ngày an lành”, tôi vội cúi chào. “Thưa, chuyến xe giao thư đã bị hoãn vì sự cố, thế nên tôi đang tìm cách để đưa thư đến cho các Gai con đúng thời hạn ạ.”
“Sao nó bị hoãn vậy?”, ngài ấy nghiêng đầu thắc mắc.
“Vì… xe bị gãy bánh, với cả ngựa thì… đã chạy mất rồi ạ.”
“Chà, khó thế. Nếu hôm nay không đi thì thư sẽ không đến đủ trước mùa sau đúng không?”
“Vâng, thưa ngài.” Đó cũng là điều tôi rất lo lắng. Chợt, ngài ấy cầm túi thư treo lên ngựa.
“Vậy để ta gửi thư giúp cho. Mà ta không rõ địa chỉ nên nhờ ngươi nhé.”
Tôi sững sốt, vội vàng túm lấy cái túi, “Thưa, để Người Giữ Lửa đáng kính phải vất vả như vậy thì thật không nên ạ.”
Trông bộ dạng bối rối của tôi, ngài ấy bật cười rồi nhấc tôi lên ngựa. “Có hề gì, lâu lâu ta cũng thích khám phá đời sống của Gai con mà.” Thế rồi, con ngựa hí lên vang trời, tôi cảm thấy người mình nhẹ bẫng. Xung quanh, mặt đất ngày càng xa hơn, tôi sợ hãi nắm chặt con ngựa, cảm nhận gió thổi lạnh buốt bên tai.
Đã chạng vạng, bầu trời chia hai nửa sắc xanh vàng, tôi ngỡ ngàng khi thấy cả lâu đài thu bé dần khi con ngựa của ngài Cường Seven càng bay cao hơn.
“Gai con, lá thư đầu tiên gửi đâu thế?”
Nghe thế, tôi liền mở tờ giấy danh sách các Gai con được nhận thư ra xem. “Vâng, bạn Gai đầu tiên ở lãnh địa Phát Tài…”
“Rồi, đi thôi.”, con ngựa chợt hí vang rồi lập tức sà xuống quảng trường rực rỡ ánh đèn.
“Nè, bộ đầm của cậu xinh thế.”
“Chứ sao, tớ đã tham khảo rất nhiều để chọn được một mẫu hợp lý nhất đấy”
“Uầy, trông giống như bộ lễ phục của ngài BB Trần… ”
“Bộ váy đẹp thế. Giống váy của BB Trần ấy. Em ấy mà thấy chắc sẽ vui lắm” Ngài Cường Seven đột ngột lên tiếng khiến hai bạn Gai sững sờ, vội vàng chỉnh sửa lại quần áo của mình.
“Kính chào ngài Cường Seven. Ngọn gió nào đã đưa ngài đến đây?”
“À, vì một số sự vụ ở lâu đài nên ta giúp Gai bưu tá đi đưa thư phản hồi. Dù sao thì bộ váy đẹp lắm đấy!” Ngài ấy cười hồn nhiên còn tôi chỉ biết vội vã lấy thư đưa cho bạn Gai còn đang sững người, không biết nên khóc hay cười nữa.
[...]
Chẳng biết nói sao, nhưng lần giao thư này, tôi được nhìn thấy một khía cạnh khác của Người Giữ Lửa Cường Seven. Bình thường, ngài ấy luôn xuất hiện trong dáng vẻ uy nghiêm, có phần xa cách. Nhất là đôi khi những Người Giữ Lửa khác gọi ngài ấy là “Thủ lĩnh toàn năng” của vương quốc Chông Gai. Tôi chưa từng nghĩ ngài Cường Seven lại thân thiện, vui tươi đến như vậy.
“Rốt cuộc vì sao mọi người lại gọi ngài ấy là “Thủ lĩnh toàn năng” nhỉ?”, tôi bắt đầu thắc mắc.
“Còn bao nhiêu lá thư nữa thế?”
“Vâng, còn… một lá cuối cùng ạ.”, tôi mừng rỡ khi nhờ có sự giúp đỡ của ngài ấy mà công việc đã được hoàn thành đúng theo kế hoạch. Lá thư cuối cùng dẫn chúng tôi đến sân tập của lãnh địa KaMe. Tôi nhìn quanh, chỉ thấy một cậu lính trông ủ rũ dưới gốc cây kia.
“Này cậu ơi, lá thư này của cậu đúng không?”
Nhìn thấy tên mình, mắt cậu lính ấy bừng sáng lên rồi lại chùng xuống.
“Có chuyện gì sao?”, tôi lo lắng
“Thì… cũng chẳng là chuyện gì to tát. Sắp tới tôi được nhận chức đội trưởng…”
“Oa! Chúc mừng cậu. Nhưng sao cậu lại lo lắng vậy?”
“Nhưng… Cỡ như tôi, không biết có thể làm tốt vai trò không? Làm đội trưởng khó lắm…”
Bản thân tôi chưa từng làm đội trưởng nên cũng không biết nên nói gì. Tôi chỉ vỗ vai cậu gai rồi trở về ngựa. Ngài Cường Seven trông thấy vẻ mặt của tôi, hỏi: “Có chuyện gì sao?” Tôi thuật lại lời của bạn Gai đó, ngài ấy chăm chú lắng nghe rồi ngẫm nghĩ hồi lâu. Chợt, ngài ấy xuống ngựa, lại gần người lính. Tôi không rõ hai người đã nói những gì, nhưng tôi thấy được ánh sáng vui tươi dần hiện rõ trên gương mặt mới nãy còn rất buồn rầu kia.
“Bạn ấy sẽ ổn chứ?”, tôi thầm tự hỏi. Rồi như có thế lực nào đó thôi thúc, tôi mở lời: “Vì sao mọi người gọi ngài là “Thủ lĩnh toàn năng” vậy?”
“Đó là một câu chuyện rất dài. Có thời gian, ta sẽ kể ngươi nghe.”
“Ngài thấy làm đội trưởng có khó không?”
“Cũng vui lắm. Giờ thỉnh thoảng ta cứ tay nhặt lá, chân đá linh tinh xong lẩm nhẩm một mình thôi. Không có gì áp lực hết…” Nói xong, ngài ấy cười phá lên còn tôi ngẩn người ra một lúc.
Thế nhưng, nhớ lại khung cảnh lúc nãy. Một Người Giữ Lửa ngồi xuống cùng trò chuyện với một Gai con bé nhỏ, tôi cảm thấy mình hiểu được thêm điều gì đó.
oOo
“Chà! Ta với ngươi về trễ quá. Chắc mọi người lo lắm!” Chuyến đưa thư của chúng tôi kết thúc vào lúc tối muộn. Trăng đã lên cao, lâu đài Truyền Lửa đã lên đèn, sáng rực.
“Hôm nay, tôi rất biết ơn sự giúp đỡ của ngài. Chúc ngài một buổi tối an lành.” Tôi cúi chào ngài ấy ra về. Nhưng chưa kịp cất bước, giọng ai vang lên làm tôi giật nảy mình: “Này! Đi đâu thế?”
Là ngài Tự Long, tôi định quay lại toan giải thích cho ngài ấy thì ngài Soobin đứng bên cạnh chen vào.
“Thầy ơi thầy, nay anh ấy tính đi chơi qua đêm đấy.”
“Ô thế cơ à. Vào đây xem nào. Còn đâu phép tắc…”
Thế là trước khi tôi có cơ hội mở lời, ngài Cường Seven đã theo Ngài Tự Long vào trong. Còn ngài Soobin ở lại. Trông thấy tôi, ngài ấy bật cười, vẫy tay: “Chào nhé. Hôm nay ngươi và anh ấy đã vất vả rồi. À còn nữa, năm mới an lành, hy vọng công việc bưu tá của mọi người năm nay sẽ được suôn sẻ.”
04/01/xxxx, Lãnh địa Tinh Tú