"Hân hạnh được gặp ngài, Người Giữ Lửa kính mến! Con là sứ giả của ngài Sơn Thạch. Con nhận lệnh ngài Sơn Thạch đến đây giúp ngài và các sứ giả chuẩn bị cho bữa tiệc tháng sau ạ!"
Gai con mới đến lễ phép cúi người trước Người Giữ Lửa Hồng Sơn. Ngài là người lớn tuổi nhất trong gia tộc Người Giữ Lửa, trong mắt chúng tôi cũng là người hiền từ nhất (có lẽ vì vậy mà cách xưng hô của chúng tôi với ngài cũng có phần đặc biệt). Từ khi mùa hạ bắt đầu rời đi và dưới con phố nhộn nhịp của Lãnh địa Phát Tài chỉ còn phất phơ những tia nắng nhẹ, ngài đã cho triệu tập hết thảy chúng tôi, những Gai con thân thích đến nơi ở của mình cùng với một kế hoạch lớn.
Ngài đề xuất, tổ chức đại tiệc đầu mùa thu năm này. Đương cuối vụ thu hoạch, rượu thịt lại đủ đầy, chúng tôi vui vẻ hưởng ứng ngay tức khắc. Việc chuẩn bị lễ và tiệc từ đầu đến cuối do ngài Hồng Sơn đích thân chủ trì. Gai con mới đến kia được ngài Sơn Thạch cử sang giúp đỡ sau khi nghe tin. Tôi gật gù, chắc mẩm đại tiệc năm nay sẽ thật ý nghĩa.
"Tôi đề xuất tổ chức tiệc hai ngày liên tiếp!" Sứ giả trẻ tuổi kia hớn hở.
"Không được, đợt đại tiệc này do ngài Hồng Sơn đứng ra chịu trách nhiệm, ngài tuổi đã cao, tổ chức liên tiếp hai ngày quá nguy hiểm cho sức khỏe của ngài!"
"Chúng ta sẽ cố gắng đỡ đần ngài nhiều nhất có thể chứ!"
"Vậy hoạt động trong bữa tiệc thì thế nào?"
"Chúng ta chuẩn bị biểu diễn đi! Các ngài ai cũng thích múa hát mà, nhỉ?"
"Không kịp! Chúng ta còn quá ít thời gian, chuẩn bị không chỉn chu là thất lễ với mọi người, với ngài Hồng Sơn rồi. Các vị đừng quên người chịu trách nhiệm là..."
"Cái này cũng không được cái kia cũng không được! Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"
Chúng tôi đứng ngay trong phòng chất đồ, lớn tiếng qua lại về kế hoạch tổ chức đại tiệc. Gai con mới đến kia thật hết sức khó hiểu. Nó muốn tổ chức thật lớn, nhưng mà...
Tôi tuy không phải sứ giả của ngài Hồng Sơn, nhưng từ khi mới đặt chân đến lãnh địa Phát Tài và gặp ngài, trong đầu tôi đã nảy ra không biết bao nhiêu lo lắng từ tận bốn phương tám hướng lại tất thảy liên quan đến ngài. Ngài là Người Giữ Lửa lớn tuổi nhất, cũng là người gánh vách trọng trách đặc biệt nhất. Tôi lo đến an nguy của ngài về nhiều mặt, đặc biệt là mặt sức khỏe.
"Vậy diễu hành thì sao?" Sứ giả của ngài Sơn Thạch lại lên tiếng. "Chúng ta có thể tổ chức diễu hành từ lâu đài lãnh địa đến gần bờ biển phía Tinh Tú rồi tổ chức tiệc ở ngay bãi biển!"
"Không được! Đoạn đường quá dài, quá nguy hiểm cho sức khỏe của ngài Hồng Sơn." Tôi vẫn lo lắng, trong khi sứ giả chân chính của ngài, người đứng giữa hai chúng tôi, lại có vẻ khó xử.
"Tôi đã nói rồi! Sức khỏe!" Tôi toan hét lên, nhưng chợt im bặt khi thấy cánh cửa chuẩn bị được mở ra. Ngài Hồng Sơn và lãnh chúa Phát Tài chợt xuất hiện đương lúc chúng tôi tranh luận nảy lửa nhất, với một nụ cười nhẹ nhàng. Cả căn phòng nhỏ như đông đặc lại trong chốc lát. Chúng tôi đứng giữa một đống lộn xộn nào những thảm vải, bấc nến và những chiếc ghế con chồng lên nhau ngất ngưởng. Bên cạnh Người Giữ Lửa, ngài lãnh chúa đứng ngang tầm với chúng tôi lên tiếng trước:
"Các vị.. Đang làm gì vậy?"
"Chúng tôi chuẩn bị.. Chuẩn bị cho yến tiệc mùa thu! Vâng, mọi thứ đều.. Rất suôn sẻ. "
"Chúng tôi sẽ đảm bảo cho bữa tiệc được diễn ra hoàng tráng nhất!"
"Chúng tôi sẽ đảm bảo không ai bị ốm sau bữa tiệc... Đặc biệt là các vị anh hùng... Vâng..."
"Được rồi, vậy chúng mình bàn tiếp chứ?" Tôi quay sang mọi người, tất cả đều đang cười trừ.
"Chờ đã." Người Giữ Lửa đáng kính bỗng lên tiếng. Lúc bấy giờ chúng tôi vẫn còn cứng đơ người.
"Con, đi với ta một lát." Ngài chỉ tới tôi rồi ra hiệu. Tôi lật đật tiến bước, không quen ngoái lại nhìn mọi người một chốc.
Tôi được ngài dẫn vào một căn phòng khác, khá xa nơi chúng tôi vừa đứng.. Tôi không khỏi tò mò, lại có phần hồi hộp. Sau cùng, ngài đưa cho tôi một cuộn giấy nhỏ và từ tốn gợi chuyện:
"Vừa rồi ta có nán lại nghe chuyện một chốc trước khi vào." Ngài vẫn nhẹ nhàng, nhưng tôi biết mặt mình đang đỏ gay như vang đặc. Ra là ngài đã nghe thấy hết.
"Yến tiệc tổ chức để tất cả mọi người cùng vui chứ."
"Nhưng thưa..." Tôi tính nói gì đó, nhưng bị ánh mắt trìu mến của ngài làm cho dừng lại. Ngài chỉ cuộn giấy trên tay tôi. Tôi bèn mở nó ra xem. Những hình vẽ chi chít bên trong khiến tôi phải thốt lên kinh ngạc.
Trong cuộn giấy da dày đó là hàng loại các tranh vẽ về vị anh hùng Giữ Lửa trước mặt, từ khi ngài còn rất trẻ cho đến tận bây giờ. Đó là những lần ngài tung hoàng trên biển lớn, dẫn đoàn thuyền đầu tiên ra khơi êm đẹp, những lần ngài dựng lại từng cây cột trụ trong đại điện của Tháp Truyền Lửa sau sự cố sụp đổ năm xưa, những lần ngài dẫn dắt các vị Người Giữ Lửa trẻ tuổi xây dựng Vương quốc. Ngài vốn là một vị anh hùng đã lưu danh thành Huyền thoại, và đến bây giờ vẫn như thế.
Bỗng nhiên, tôi cảm thấy lòng mình như nhẹ bẫng, nóng lên, không biết vì hổ thẹn hay vì nhiệt huyết được lan truyền.
Người Giữ Lửa đưa cho tôi một quả cầu mây nhỏ, giống với quả cầu ngài vẫn luôn mang bên cạnh. Nó là biểu tượng cho sức mạnh của ngài, cũng như lời nhắn nhủ tôi về một điều gì tôi chưa hiểu hết.
Tôi sẽ nhớ mãi, ngài là trụ cột kiên cường nhất của Vương quốc Chông Gai.