Giai thoại Người Giữ Lửa: Bầu Trời Sau Mưa
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Bầu Trời Sau Mưa
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
“HẢ?! NGÀI KAY TRẦN BIẾN MẤT RỒI?!”
Tôi vội vàng bịt miệng lại, tránh đánh động tới những Gai Con đang làm việc xung quanh. Người bạn trước mặt tôi thì đã sắp khóc đến nơi, hai tay cậu ấy vầy vò ve áo, lo lắng đến nỗi không nhận ra nó sắp biến thành một mớ nhàu nát.
“Ban nãy trên đường về, ngài Kay Trần nói muốn sang lãnh địa Phát Tài tìm ngài Bùi Công Nam chơi. Tớ đi theo mà thoắt cái ngài ấy biến mất tiêu rồi…Giờ tớ phải làm sao?”
“Bình tĩnh nào, không phải lỗi của cậu đâu. Ngài Kay Trần chạy rất nhanh, là do tớ không tính trước được để cử Gai cận vệ theo cùng. Giờ chúng ta phải ưu tiên tìm ngài ấy, đừng hoảng nữa.”
Tôi xoa lưng dỗ dành bạn mình. Cậu ấy là thành viên mới trong đội sứ giả của Người Giữ Lửa Kay Trần, chưa từng gặp tình huống éo le như vậy, nên hoảng hốt là điều đương nhiên. Còn tôi, thì từ lúc nghe tên ngài Kay Trần và ngài Bùi Công Nam đặt cạnh nhau trong cùng một câu, tôi đã biết lần này chúng tôi lại phải đau đầu rồi.
Ngài ấy đi đâu được nhỉ?
Tôi lược trong đầu những vị trí ngài ấy có thể có mặt. Hôm nay ngài ấy chỉ có một kế hoạch là dạy nhảy cho mấy đứa trẻ ở lãnh địa Phát Tài (đúng vậy, ngoài tài năng dẫn dắt đội hình chiến đấu ra, ngài Kay Trần còn nhảy rất giỏi nữa). Buổi dạy nhảy đã kết thúc từ lúc trưa, nên hành tung của ngài ấy bây giờ hoàn toàn không thể xác định. Tôi chỉ có thể chắc chắn một điều, ngài ấy sẽ không bao giờ bỏ lỡ bữa cơm tối, đặc biệt là cơm do ngài Đăng Khôi nấu, còn lại thì tôi…
Phải rồi! Ngài Đăng Khôi!
oOo
“Sao cơ? Kay Trần biến mất á?” Ngài Đăng Khôi chớp mắt nhìn chúng tôi. “Hồi sáng ta mới thấy nó qua Phát Tài mà?”
“Vâng, thưa ngài. Nhưng chúng tôi đã tắc trách…để lạc mất ngài ấy rồi ạ.”
“Chắc lại đi với Bùi Công Nam chứ gì.” Ngài Tăng Phúc ngồi gần đó ngẩng đầu lên, nở một nụ cười vô cùng đánh giá. “Đừng lo, lát đến giờ cơm là nó tự lết xác về thôi. Nó chơi quên nhiệm vụ chứ có quên ăn đâu.”
“Nhưng lỡ ngài ấy bị…”
Tôi không muốn độc mồm, nhưng trong đầu đã vẽ ra đủ thứ viễn cảnh có thể xảy đến với ngài Kay Trần. Cấp độ tăng dần từ lạc đường đến gặp tai nạn, thậm chí là bị bắt cóc. Tôi biết ngài ấy rất mạnh, còn chúng tôi chỉ là những sứ giả nhỏ bé có nhiệm vụ hỗ trợ ngài ấy. Ngài ấy không cần chúng tôi bảo vệ, nhưng làm sao tôi có thể không lo khi người tôi yêu mến, kính trọng đang mất tích kia chứ? Tôi nhất định phải tìm ra và tháp tùng ngài ấy an toàn trở về.
Ngài Đăng Khôi và ngài Tăng Phúc nhìn nhau. Rồi, ngài Đăng Khôi mỉm cười.
“Em muốn ta giúp tìm Kay, phải không?”
“Xin mạn phép…”
“Không sao, chuyện bình thường mà. Đi thôi.”
Ngài Đăng Khôi dẫn hai chúng tôi đến cánh đồng cúc mẫu đơn, biểu tượng của lãnh địa KaMe. Dù đã tới đây không biết bao nhiêu lần, tôi vẫn không khỏi cảm thấy choáng ngợp trước vẻ đẹp mộc mạc mà hùng vĩ nó đem lại. Những bông hoa tỏa sáng dưới ánh nắng chiều, hòa cùng tiếng gió xào xạc thổi nhẹ qua rặng núi, đưa tới một mùi thơm dịu dàng tựa như lời chào đón. Ngài Đăng Khôi khẽ cười, đặt nhẹ tay lên một bông hoa, rồi nhắm mắt.
“Ngài ấy đang làm gì-”
“Suỵt, ngài ấy đang sử dụng năng lực. Đừng làm ngài ấy mất tập trung.”
Tôi kéo thành viên mới ra phía sau, đứng nghiêm trang kiên nhẫn chờ. Rất hiếm khi chúng tôi được thấy Người Giữ Lửa sử dụng năng lực, lại còn bởi một yêu cầu từ Gai Con. Thật vinh hạnh làm sao.
“Tiếc quá, Kay không có trong lãnh thổ KaMe.” Sau vài phút, ngài Đăng Khôi mở mắt, chậm rãi lắc đầu. “Có lẽ phải phiền các em qua ba lãnh địa còn lại rồi.”
“Cảm ơn ngài, thưa ngài Đăng Khôi.”
“Không có gì. Chúc các em sớm tìm được Kay nhé.”
Nụ cười bình thản của ngài Đăng Khôi làm tôi thấy khó hiểu, nhưng chúng tôi không có thời gian để hỏi chuyện ngài ấy. Mặt trời đã sắp lặn, chúng tôi phải nhanh chóng tìm ra ngài Kay Trần trước khi màn đêm buông xuống.
oOo
“Có, ta có gặp Kay. Hồi trưa nó chạy qua kéo Bùi Công Nam đi đâu mất rồi ấy.”
“Thật ạ?!” Hai chúng tôi reo lên, gần như không kiềm chế nổi cảm xúc. “Ngài có biết họ đi đâu không ạ?”
“Biết mới lạ ấy, hai đứa nó thì có bao giờ có kế hoạch đâu.” Ngài Thiên Minh nhún vai. “Sao vậy? Mấy đứa lạc mất Kay à?”
“Chúng tôi thật tắc trách…”
“Gì đâu mà tắc trách, đến ta còn không theo được Kay nữa là mấy đứa. Mà, không cần lo quá đâu, đến giờ cơm chúng nó tự mò về ấy mà.”
Tôi cúi đầu. Đây đã là lần thứ ba trong ngày tôi nghe câu này rồi, và nó bắt đầu thuyết phục được tôi rằng chỉ cần chờ đến giờ cơm là ngài ấy sẽ về. Nhưng, tôi nhanh chóng nhớ ra mình là sứ giả của ngài ấy. Nếu những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi chờ một cách thụ động, thì tôi không xứng đáng theo hầu ngài ấy nữa.
“Thiên Minh ơi, Thiên Minh.”
“Ơi?” Ngài Thiên Minh quay đầu lại, còn chúng tôi thì cúi đầu chào Người Giữ Lửa S.T Sơn Thạch. “Sao đấy?”
“Ông có thấy con ngựa nào chạy qua đây không?”
“Có.”
“Đâu?”
“Ông.”
Bạn tôi há hốc mồm, hoàn toàn bất ngờ trước tài năng đối đáp của ngài Thiên Minh. Tôi nhẹ nhàng vỗ vai cậu ấy, hàm ý rằng cậu ấy còn phải học nhiều thứ lắm.
“Không phải thế, ngựa thật cơ.” Ngài S.T đánh nhẹ vào vai ngài Thiên Minh, càu nhàu. “Con ngựa của anh Cường ấy.”
“Sao ngựa của anh Cường lại ở Phát Tài?”
“Anh ấy bảo hồi trưa Nam với Kay chạy qua Tinh Tú mượn ngựa, đi tới giờ chưa về. Ông có thấy thì bảo anh ấy một tiếng nhé, chứ tôi lỡ mồm ghẹo anh ấy là chuẩn bị an táng cho nó rồi, đang bị bắt đền đây…”
oOo
Khi chúng tôi gặp ngài Cường Seven ở lãnh địa Tinh Tú, ngài ấy đang ngồi thu mình thành một cục tròn xoe trước chuồng ngựa, và đang được ngài SOOBIN an ủi.
“Thôi anh, đừng dỗi nữa, anh S.T chỉ đùa thôi. Lát Kay với Nam đem ngựa về ngay ấy mà.”
“Kay và Nam. Là Kay và Nam đấy SOOBIN. Kay Trần và Bùi Công Nam đấy.”
“Chúng nó không báo đến mức ấy đâu.”
“Kay Trần và Bùi Công Nam đấy.”
“Tới giờ cơm là chúng nó về ngay ấy mà, lúc đấy em giúp anh gõ đầu chúng nó. Nha. Đừng dỗi nữa, anh Cường, mặt anh sắp thành quả mướp đắng rồi kìa.”
Tôi thực sự thắc mắc, rằng chủ nhân của tôi đã làm gì để cái tên của ngài ấy trở thành một từ nhấn mạnh như thế.
“Thưa ngài…”
Nghe tiếng chúng tôi, ngài SOOBIN và ngài Cường Seven đồng loạt ngẩng dậy. Vẻ giận dỗi trên mặt ngài Cường Seven ngay lập tức biến mất, thay vào đó là phong thái nhẹ nhàng ung dung thường ngày, như thể toàn bộ cuộc nói chuyện ban nãy chỉ là ảo giác.
“Em là…sứ giả của Kay sao?”
“Vâng, thưa ngài.” Tôi kéo thành viên mới cúi người xuống. “Thay mặt ngài Kay Trần, chúng tôi xin phép được tạ lỗi vì đã làm lạc mất chú ngựa của ngài.”
“Đừng, bé con. Lỗi ai người đấy xin chứ.” Ngài Cường Seven tặc lưỡi. “Một phần cũng do ta, biết tính hai đứa nó rồi mà còn cho mượn ngựa. Hai em không có lỗi đâu.”
“Cảm ơn ngài, thưa ngài Cường Seven.”
“Kay thật là…có sứ giả đáng yêu thế này mà không biết trân trọng gì cả.” Ngài SOOBIN đặt tay lên đầu tôi, nhoẻn miệng cười. Một lần nữa, tôi khẳng định rằng nhìn khuôn mặt xinh đẹp của ngài ấy ở khoảng cách này thực sự không tốt cho tim tôi. “Mấy đứa cũng đang đi tìm Kay sao?”
“Vâng, thưa ngài. Không biết ngài Kay Trần có nói rằng ngài ấy sẽ đi đâu không ạ?”
“Biết thì ta đã xách cổ nó về đây rồi.” Ngài Cường Seven thở dài. “Ta chỉ biết nó không ở lãnh địa Tinh Tú thôi. SOOBIN trực tiếp đi tìm mà.”
Tôi cau mày. Nếu ngài ấy không ở lãnh địa KaMe, không ở lãnh địa Phát Tài, không ở lãnh địa Tinh Tú, vậy thì chỉ còn một nơi thôi…
oOo
“Vậy là Kay từ KaMe sang Phát Tài lôi Bùi Công Nam đi chơi, lượn qua Tinh Tú mượn ngựa của anh Cường, rồi đi lạc ở Cửu Long hả? Thật luôn?”
Tôi ôm mặt, bạn tôi mím môi, còn ngài Kiên Ứng thì phá lên cười khanh khách.
“Khổ thân. Theo hầu được cái thằng đấy chắc cũng mệt lắm.”
“Không đâu ạ, được ngài ấy chọn là vinh dự của chúng tôi.”
“Không cần lễ nghĩa vậy đâu, bé con. Cứ than vãn thoải mái đi. Chuyện kể trong rừng Tình Yêu Ngủ Quên sẽ được để lại trong rừng Tình Yêu Ngủ Quên mà.”
Tôi nhìn những tán cây um tùm trước mặt, tay vẫn không rời thành viên mới. Bây giờ không phải mùa phủ sương, nên chúng tôi có thể nhìn rõ được con đường mòn và những dấu chân ngựa để lại trên mặt đất. Nhưng, một mình đi vào khu rừng bí ẩn nhất vương quốc Chông Gai vẫn là một hành động quá liều lĩnh. Thật may mắn làm sao khi ngài Kiên Ứng chấp nhận làm người dẫn đường cho chúng tôi. Tôi cũng có thể thấy lờ mờ cánh chim màu xanh biếc của ngài BB Trần đang lặng lẽ chao liệng trên không, sẵn sàng sà xuống nếu chúng tôi gặp rắc rối.
Nếu được một Người Giữ Lửa giúp đỡ đã là vinh hạnh, thì có lẽ phước phần nửa đời còn lại của tôi đã được dùng hết vào hôm nay rồi.
“Này, ta hỏi. Sao hai đứa lại kiên trì tìm Kay thế? Đến giờ cơm là nó tự về thôi mà?”
“Chúng tôi là sứ giả của ngài ấy, thưa ngài Kiên Ứng. Đây là trách nhiệm của chúng tôi-”
“Không có đâu. Trách nhiệm của sứ giả là giúp đỡ công việc cho Người Giữ Lửa, không phải kè kè theo làm bảo mẫu.” Ngài Kiên Ứng thẳng thừng ngắt lời tôi, khiến tôi xấu hổ mà cúi gằm mặt xuống. “Em đang lo lắng gì sao?”
“...Có lẽ vậy ạ.”
Thành viên mới quay phắt sang nhìn tôi. Tôi đọc được sự ngỡ ngàng trong ánh mắt cậu ấy, nhưng tôi không biết phải trả lời như thế nào. Tất cả đều chỉ xuất phát từ một linh tính trong tôi, rằng có thể ngài Kay Trần đang cần chúng tôi giúp đỡ. Tôi biết rõ khả năng ngài ấy bị làm hại trên vương quốc này gần như bằng không, vậy mà chỉ vì một chút linh cảm nhỏ nhoi, tôi đã kéo cậu ấy đi khắp bốn lãnh địa, làm phiền hết Người Giữ Lửa này đến Người Giữ Lửa khác. Làm sao tôi có thể nói với cậu ấy đây?
“Ê Nam, nhìn kỹ la bàn coi. Hướng Bắc hướng nào?”
May mắn thay, tiếng nói chuyện của hai người đàn ông đã vang lên, kịp thời giải cứu tôi khỏi sự bối rối, đồng thời cũng đẩy tôi vào một bối rối khác.
“Tôi đang nhìn đây. Mà làm sao để xoay kim lại? Nó cứ nhảy loạn lên này.”
“Kim la bàn thì xoay kiểu gì được cha? Bạn chĩa về đâu thì nó chỉ hướng đó chứ.”
“Bạn giỏi thì bạn coi đi.”
“Tôi mà biết coi thì tôi đã không nhờ bạn.”
“Thế mà lắm lời quá.”
“Ê sao Bắc Đẩu là phía Bắc đúng không? Hay mình tìm sao Bắc Đẩu đi.”
“Mặt trời còn chưa lặn thì lấy đâu ra sao Bắc Đẩu?!”
Tôi và thành viên mới quay sang nhìn nhau, rồi, không ai bảo ai, hai chúng tôi cùng co chân chạy về nơi phát ra tiếng cãi cọ. Quả nhiên, đó là ngài Bùi Công Nam và ngài Kay Trần, cùng con ngựa của ngài Cường Seven. Nó có vẻ đã rất mất kiên nhẫn, móng guốc liên tục gõ lộp cộp lên mặt đường mòn như muốn nói rằng nếu hai người còn tiếp tục cãi nhau, nó sẽ hất cả hai người xuống.
Bạn tôi, may mắn thay, là một nài ngựa rất giỏi. Cậu ấy nhanh chóng nắm dây cương, vuốt ve chú ngựa để trấn an trong khi tôi cúi người chào hai vị Người Giữ Lửa vẫn đang chưa ngừng cãi vã.
“Thưa ngài Kay Trần, ngài Bùi Công Nam, chúng tôi đến đón hai ngài.”
“Được cứu rồi!” Ngài Kay Trần reo lên, nhảy thẳng từ trên ngựa xuống, ôm chầm lấy tôi. “Ta biết em sẽ tìm được ta mà!”
Tim tôi hẫng một nhịp. Ngài ấy…chờ tôi sao?
“Thế ra hai đứa bị lạc thật à?” Ngài Kiên Ứng tiến lại gần, nói bằng giọng châm biếm. Ngài Bùi Công Nam ngay lập tức nhào vào lòng ngài ấy, mếu máo nói:
“Tại Kay hết đấy anh. Kay bắt cóc em từ Phát Tài sang tận đây, còn đi lạc cả buổi trời. Em tưởng em không sống sót trở ra để gặp các anh nữa chứ.”
“Chú chưa chết được đâu.” Ngài Kiên Ứng búng trán ngài Bùi Công Nam, bật cười. “Mà sao hai đứa lại chui vào đây vậy?”
“Kay nó đi tìm hoa gì ấy.”
“Hoa ngũ sắc đấy cha. Hoa ngũ sắc trong truyền thuyết đấy.”
Ngài Kay Trần lấy từ chiếc túi bên hông ra một bó hoa. Nó không giống bất kỳ loài hoa nào tôi từng thấy trước đây, những cánh hoa mỏng manh đến gần như trong suốt, khi đặt dưới nắng lại ánh lên màu sắc tựa cầu vồng. Một vẻ đẹp kỳ ảo, như bước ra từ câu chuyện cổ tích.
“Em nghe má em kể là nếu ép khô rồi mang bên người, nó sẽ đem tới may mắn và sức khỏe cho người nhận. Thế nên em quyết tâm phải tìm bằng được nó.” Ngài Kay Trần nhẹ nhàng tách ra hai bông hoa, đưa cho tôi và người bạn sứ giả trước sự sững sờ của hai chúng tôi. “Đây, tặng hai em.”
“Dạ?!”
“Đừng lo, ta hái đủ hết cho mọi người trong đội mà, lát về ta đưa họ.”
“Nhưng thưa ngài…”
“Mấy em đã vất vả vì ta nhiều rồi. Đây là món quà nhỏ từ ta, em cứ nhận đi.”
“Úi trời, ngài Kay Trần tinh tế ghê.” Ngài Kiên Ứng ngắt lời ngài Kay Trần với một nụ cười dịu dàng đến nổi gai ốc. “Tinh tế đến mức không thèm dùng hoa nhà mình, sang tận lãnh địa người ta vặt hết cả hoa quý thế đấy.”
“A…Haha…” Ngài Kay Trần cười giả lả, trước khi co chân chạy thục mạng để tránh cái cốc đầu của ngài Kiên Ứng.
Tôi nhìn những Người Giữ Lửa đang nô đùa, nhìn bông hoa ngũ sắc, rồi nhìn sang thành viên mới trong đội sứ giả. Không hiểu vì sao, hai chúng tôi lại phì cười.
“Này, cậu biết ngài Kay Trần bị lạc sao?”
“Tớ đâu có biết.”
“Vậy sao cậu lại quyết tâm tìm ngài ấy thế?”
Tôi xoay tròn bông hoa ngũ sắc trong tay, mỉm cười với những cánh hoa đang lay động theo gió.
“Linh cảm thôi. Chúng ta là hoa của ngài Kay Trần mà.”
06/05/xxxx, Lãnh địa Cửu Long.