“Này, anh lính đó, trông hơi kỳ nhỉ?”, nhóc thư đồng khều gấu áo tôi, thì thầm. Tôi hướng mắt nhìn, nơi gốc cây kia, một cậu lính đang tỉ mẩn đẽo những phiến gỗ dùng để luyện tập. Thỉnh thoảng, cậu lại xoay xoay con dao găm trên tay trông khá thuần phục.
“Người ta đang làm việc của người ta, việc gì đến em mà lại nói họ kỳ chứ? Vậy là bất lịch sự lắm!”
“Nhưng, em không nhớ là có anh đó trong đội bộ binh đấy.”
Câu nói của nhóc thư đồng gợi lên trong tôi nỗi hoài nghi không thể phủi bỏ. Ừ, quả thật đây là lần đầu tôi thấy cậu lính đó. Hình như tôi chưa từng bắt gặp trong buổi tụ tập nào. Nhưng tôi cũng chẳng thấy xa lạ, trái lại bầu không khí toát ra từ cậu lính đó có chút thân thuộc, có chăng chúng tôi đã từng thực hiện chung một nhiệm vụ nào đó từ lâu về trước rồi?
“Hay mình báo với đội trưởng nhé anh, em tò mò quá!”, cậu nhóc tiếp tục, “em chắc chắn trong danh sách của lãnh chúa không có người này.”
“Thôi, đừng vậy nhé! Nếu không phải lính của ngài lãnh chúa thì chẳng lẽ thích khách. Em xem có thích khách nào đột nhập vào đây được không? Lo làm việc đi, không thôi anh bẩm báo với ngài đấy!” Tôi nghiêm giọng, dập tắt ý định của cậu nhỏ khiến cậu bĩu môi, chạy vụt đi. Hơi quá đáng, nhưng nếu tôi bị đồng đội xem là kẻ lạc loài như thế thì sẽ buồn lắm.
“Cảm ơn cậu nhé!”, tôi giật mình quay đầu, cậu lính ấy tự lúc nào đã ở phía sau. Không biết cậu có nghe cuộc nói chuyện nãy giờ chưa nhưng trông nụ cười lịch lãm, giọng nói trầm thấp ấy, tôi hồ nghi tại sao mình không biết trong quân đội có Gai con như thế này. Con dao găm bên hông cậu cũng làm tôi thoáng tò mò. Là ngài lãnh chúa đã ban cho cậu ta chăng?
“Vì gì? À, cái cậu thư đồng đó hả. Kệ đi, con nít nó vậy…”
Cậu cười xòa, “Thế nên chẳng ai tin lời con trẻ.”
“Ừ, thì toàn tưởng tượng cả.”, tôi đồng tình. “Còn cậu, cậu thuộc đội nào thế? Bộ binh hay kỵ binh? Xin lỗi nhưng tôi không nhớ mình từng gặp cậu trong buổi chiêu đãi của ngài lãnh chúa.”
“Tôi sao?”, cậu bật cười, “Tôi là đồng đội của cậu mà. Nhưng dạo này tôi nhận khá nhiều việc phải đi xa nên tôi không hay có mặt ở lãnh địa.”
“Ra thế.” Tôi thầm nghĩ. Bắt gặp đống phiến gỗ trên tay cậu, tôi đề nghị được giúp mang chúng về kho. Cậu đồng ý.
oOo
“Vậy là cậu vì ngưỡng mộ gia tộc Người Giữ Lửa nên mới tham gia quân ngũ sao?”, cậu lính thắc mắc.
Chúng tôi đang trên đường trở về lâu đài, trời đã tối, con đường quen thuộc trở nên xa lạ khi những tán cây rừng dần sẫm đen. Gió lạnh, trăng mới mọc lẩn khuất sau cụm mây mờ khiến không gian trở lên âm u, huyền bí đến lạ. Văng vẳng là tiếng rít cao vút, không biết do gió lùa kẽ lá hay tiếng kêu của chim ăn đêm. Mà rừng này có con chim nào kêu như vậy nhỉ? Thôi kệ, may là có cậu lính này đi cùng, nếu không có khi tôi sẽ ngủ lại nhà kho đến sáng mai mất.
“Ừm”, tôi gật đầu, “Từ nhỏ, tôi đã được ông bà kể về những Người Giữ Lửa. Họ là một gia tộc mạnh mẽ, các thành viên đều yêu thương, tin tưởng tuyệt đối vào nhau như một gia đình thực thụ. Họ đã cùng nhau chiến đấu và đem đến bình yên, hạnh phúc cho Gai con chúng ta. Tôi nhớ nhất là chuyện về đôi mắt nhìn vạn dặm của ngài Kay Trần đã tìm ra giống hoa cúc mẫu đơn nhiệm màu, rồi cả câu chuyện về tiếng hát mê lực của ngài Tăng Phúc đã làm đám sơn tặc run rẩy, buông vũ khí xin hàng, à còn chuyện ngài (S)TRONG Trọng Hiếu đã chỉ huy bầy sóc khám phá hang động bí ẩn và tìm ra mỏ Đá Thanh Tẩy nữa…”
Cậu lính bật cười, “Cậu biết nhiều đấy chứ, tôi cứ tưởng những câu chuyện đó chỉ là truyền thuyết thôi.” Trong một thoáng, tôi cảm nhận được điều gì đang ẩn dưới tiếng cười ấy nhưng chẳng tài nào gọi tên được nó.
“Làm sao có thể? Phải là thật thì mới có cái để kể chứ. Nói chung gia tộc Người Giữ Lửa là tượng đài lý tưởng mà tôi đang cố gắng theo đuổi. Họ là những người anh hùng vĩ đại, tuyệt vời. Tôi cần phải tập luyện nhiều hơn để có thể mạnh mẽ, giỏi giang như họ.”
“Đúng rồi nhỉ, Người Giữ Lửa là những con người vĩ đại. Nhưng ai mà ngờ đôi mắt nhìn thấu vạn dặm của Kay Trần cũng có lúc bị bôi nhọ đen xì, trông chẳng khác con gấu mèo cơ chứ!”
Tôi sững sờ, cậu lính này lại dám bịa chuyện về Người Giữ Lửa cao quý? Thêm lần nữa, cảm giác không tên ấy trỗi dậy trong lòng, “Ý cậu là sao?”
“Cậu không biết hả?”, cậu lính ấy tiếp lời, “Có một dạo Kay Trần muốn chơi trò xúc xắc với Tăng Phúc, nhưng Tăng Phúc đã gian lận cấu kết với Neko Lê nên cậu ta bị thua trắng. Hình phạt là bôi nhọ, thế là Tăng Phúc thừa dịp trét hết nhọ nồi, cả màu vẽ nữa, lên mặt cậu ta, thành quả là mặt Kay Trần lúc đó y như con gấu mèo vậy. Buồn cười lắm. Nhất là lúc (S)TRONG trông thấy Kay Trần còn hỏi là: “Kay ơi, ông cũng biết biến hình sao?” Cái giọng cười bài hãi của Tăng Phúc khi nghe (S)TRONG hỏi chuyện tưởng như đánh sập được cả lâu đài Truyền Lửa luôn ấy chứ. Ha ha ha!”
Tôi bàng hoàng trước tiếng cười của cậu lính, không thể như vậy được.
“Này, cậu.” Tôi nghiêm giọng, “Tôi không biết cậu mới nhập ngũ hay gia đình cậu đã phục vụ lãnh chúa bao lâu rồi nhưng bịa chuyện bêu xấu Người Giữ Lửa là hành động rất bất kính. Cậu còn không xưng hô đúng mực với họ nữa. Hãy rút lại lời nói của mình và đừng cư xử như vậy một lần nữa.”
“Nhưng chuyện đó là thật mà.” Cậu lính mỉm cười, nụ cười có thể khiến mọi người mềm lòng bỏ qua nhưng với một người lính đã được huấn luyện bài bản như tôi thì không.
“Tôi không tin. Làm sao những người hùng của chúng ta có thể trẻ con như vậy được? Họ trưởng thành, chín chắn. Chắc chắn mỗi ngày ở lâu đài Truyền Lửa, họ sẽ dành thời gian để tập luyện, nghiên cứu…”
“Và cả chơi đùa, giỡn hớt nữa.” cậu lính lại chen lời khiến tôi không khỏi khó chịu, yêu cầu cậu ngừng câu chuyện bịa đặt của mình.
“Tại sao cậu lại cho đó là bịa đặt?”, cậu lính thắc mắc.
“Những câu chuyện đó chưa người hát rong nào kể cả, với nếu là thật thì cậu là ai mà biết những chuyện như thế?”
Cậu lính ấy lại bật cười, tiếng cười vang vọng trong khu rừng tối. Trăng đã lên cao, gió lặng. Đêm nay trăng tròn, ánh trăng dịu soi sáng con đường đất. Tôi hoài nghi, tại sao hôm nay về đường về lâu đài lại dài hơn bình thường? Nhưng sự hoài nghi đó bị cảm xúc bất bình với cậu lính này lấn át, tôi lặp lại câu hỏi của mình. “Này, rốt cuộc cậu là ai mà dám bịa những chuyện bất kính như vậy?”
Cậu lính nghịch ngợm chiếc dao găm trong tay, hỏi lại tôi: “Những câu chuyện cậu vừa kể, cậu có thấy sót chi tiết nào không?”
“Sót gì?”, tôi ngơ ngác.
“Chẳng hạn,” chiếc lông trên mũ cậu lính đung đưa, ẩn hiện dưới ánh trăng trắng ngà. Ban nãy cậu ta có đội chiếc mũ này sao? Và cậu ta đang đeo thứ gì trên mặt kia? Hàng chục câu hỏi hiện lên, và lần nữa, thứ cảm giác kỳ lạ tiếp tục trỗi dậy trong tôi.
“Kay Trần…” cậu lính cất lời.
“Ngài Kay Trần”, tôi bắt bẻ. Cậu lính lại cười, “Đúng rồi, là ngài Kay Trần được một người đồng đội tặng một tấm bản đồ tự vẽ, sau đó ngài đã tìm thấy điểm kỳ lạ trên bản đồ và rồi phát hiện ra giống cúc mẫu đơn nhiệm màu.” Tôi ngơ ngác, dường như tôi được kể về điều đó. Nhưng đọng lại trong trí óc cậu bé thuở ấy là một chàng trai với đôi mặt vạn dặm hướng về cánh rừng hoang vu và trong thoáng chốc, chàng trai ấy đã mang về cho lãnh địa Kame cả một bó hoa vàng thắm.
“Hoặc ngài Tăng Phúc được báo tin về lũ sơn tặc đang nhăm nhe cướp phá lãnh địa Kame và người đồng đội ấy đã giúp ngài tìm thấy hang ổ bọn chúng. Sau đó ngài Tăng Phúc, với sự yểm trợ của anh ta, đã đánh bại tất cả bằng tiếng hát của mình. ”
Có cả chuyện đó sao, tôi chỉ biết về tiếng hát của ngài Tăng Phúc đã khiến bọn cướp sợ hãi mà quy hàng.
“Còn ngài (S)TRONG Trọng Hiếu, ngài ấy được người đồng đội thân thiết kể về một hang động kỳ lạ mà người ấy vô tình phát hiện trong lúc làm nhiệm vụ. Ngài đã cùng anh ta khám phá hang động đó và tìm thấy mỏ Đá Thanh Tẩy quý giá...”
“Làm sao cậu biết được những điều đó? Người đồng đội đó là ai? Rốt cuộc cậu là ai?” Tôi hoang mang. Mây ghé ngang che khuất ánh trăng, gương mặt của cậu lính trở nên mờ ảo, khó nhận diện được ngũ quan nào trừ nụ cười lãng tử tự đắc kia.
“Nghe tôi nói… ” cậu đáp lời, “Đó là câu chuyện về một Người Giữ Lửa bí ẩn, ngay cả Gai con phục vụ trong lâu đài Truyền Lửa cũng khó biết mặt. Thoắt ẩn, thoắt hiện, hành tung của ngài ấy không ai trong vương quốc Chông Gai được hay. Nhưng ngài ấy sẽ luôn có mặt giúp đỡ những khi ngươi rơi vào hiểm nguy. Và nếu ngươi biết được gì về nhiệm vụ ngài ấy đang thực hiện, hãy kín tiếng giúp ngài nhé.”
“Là chuyện kể về Người Giữ Lửa Liên Bỉnh Phát!” Tôi sực nhớ ra, tại sao cậu lính này lại ngân nga câu chuyện ấy? Đó là câu trả lời cho câu hỏi nào? Người đồng đội bí ẩn, hay cậu là…
Gió bùng lên, ngàn cây rung xào xạc. Xa kia, ánh đèn của lâu đài đã hiện lên. Tôi nhận ra mình đã đến cổng thành tự lúc nào. Tôi quay qua nhìn cậu lính, ngỡ ngàng. Không còn tấm áo thêu hình hoa - trang phục đặc trưng của lãnh địa Kame, cậu lính ấy giờ đang khoác trên mình áo choàng dài, chiếc mũ lông đung đưa trong gió như đang đùa giỡn. Và trên gương mặt điển trai được ánh trăng khẽ rọi ấy, là đôi mắt đen ánh tựa đá vỏ chai ẩn khuất sau chiếc mặt nạ đen như màu đêm.
Lại cảm giác đó, tôi bừng tỉnh, quỳ sụp trước mặt người ấy, “Xin lỗi đã thất lễ, thưa ngài Liên Bỉnh Phát. Tôi có mắt như mù đã không nhận ra ngài, thậm chí còn bắt bẻ, cắt lời ngài. Rất mong ngài lượng thứ cho sự ấu trĩ của tôi.”
Ngài Liên Bỉnh Phát bật cười, “Không sao đâu, đứng dậy đi. Ta cũng muốn trêu đùa ngươi một chút.”
Tôi ngẩng đầu, “Chẳng hay hôm nay có điều gì đặc biệt để mà chúng tôi được vinh hạnh đón tiếp ngài?”
“À,” ngài chỉnh lại chiếc mũ lông. Gió cuốn mây đi, để lại ánh trăng tròn soi tỏ bóng dáng người hùng trước mắt tôi. Vạm vỡ, đẹp đẽ như bức tượng được tạc nên từ bàn tay của những nghệ nhân tài hoa. “Hôm nay là sinh nhật ta, nên mọi người hối thúc ta trở về lâu đài Truyền Lửa để tổ chức ăn mừng ấy mà. Nhưng vì tiệc chưa chuẩn bị xong nên ta kiếm việc gì đó làm cho đỡ buồn, rồi gặp ngươi.”
Tôi bối rối, “Được cùng ngài bàn chuyện là niềm ân huệ lớn, cả đời này tôi sẽ không quên.”
“Ha! Ha! Không sao đâu, ngươi đừng cúi đầu nữa.” Ngài phá lên cười khiến tôi càng thêm bối rối, “Chà, đến lúc ta phải đi rồi. Mọi người đang đợi ta. Chào nhé!” Ngài ngẫm nghĩ một lâu rồi quay đi.
“Vâng, tôi kính chúc ngài tận hưởng một buổi tiệc thật vui.” Tôi cúi chào nhưng khi vừa ngẩng mặt lên, ngài Liên Bỉnh Phát đã biến mất. Hóa ra nhóc thư đồng khi chiều không nói đùa, tôi đã trách lầm nhóc. Chợt, tôi nhớ ra câu nói của ngài mà bật cười. “Thế nên chẳng ai tin lời con trẻ.” Trẻ con giỏi tưởng tượng nhưng linh cảm của chúng không thể coi thường được. Tôi sẽ giữ kỷ niệm đêm nay làm bài học cho mình.
Và đến tận sau này, tôi mới hiểu tại sao đường về lâu đài lại dài bất thường như thế.
oOo