Giai thoại Người Giữ Lửa: Vầng Lửa Soi Đường
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Vầng Lửa Soi Đường
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Mỗi năm một lần, vào giai đoạn cuối xuân đầu hạ, khi những cơn mưa phùn bắt đầu nhường chỗ cho ánh nắng chói chang, là lúc đại hội võ thuật được tổ chức ở lâu đài Truyền Lửa. Đây là một lễ hội rất được các Gai Con mong chờ, vì nó là dịp duy nhất trong năm họ được thấy toàn bộ gia tộc Người Giữ Lửa tụ họp, và cũng là xuất phát điểm của rất nhiều kỳ tích lưu truyền mãi cho hậu thế.
Đại hội võ thuật, đúng như cái tên của nó, là ngày hội thể thao chiêu mộ tất cả Gai Con từ khắp nơi trên vương quốc Chông Gai cùng đến thi đấu và tìm ra nhà vô địch. Họ sẽ có ba ngày để ghi danh, một tháng để chuẩn bị, rồi được chia bảng hoàn toàn ngẫu nhiên, chẳng hề biết đối thủ của mình là ai cho đến ngày bước lên sàn đấu. Chính vì vậy nên mỗi trận đấu đều mang đến những bất ngờ thú vị cho cả đấu sĩ lẫn người xem. Họ cũng không sợ sẽ có kẻ lợi dụng đại hội để làm chuyện xấu, vì luôn có những Người Giữ Lửa quyền năng và Gai hộ vệ túc trực khắp nơi xuyên suốt mùa giải. Những gì khán giả cần làm chỉ là tìm cho mình một vị trí đứng thật đẹp, thưởng thức những màn thi đấu mãn nhãn của các đấu sĩ tài năng, và cố gắng để không bị đuổi ra ngoài vì quá khích.
Hoặc, đó là với khán giả. Còn với đấu sĩ - đặc biệt là kẻ thua cuộc như tôi, những ngày tháng đó cứ như địa ngục vậy.
“Con thấy thế nào?”
“Khó chịu lắm thưa thầy.”
Bị đánh bại bởi một Gai Con nhỏ hơn, lại đến từ một võ đoàn vốn có tiếng yếu ớt, tôi không cam lòng. Thầy tôi, Gai bô lão nghe vậy thì ngừng châm trà, trả không gian về trạng thái tĩnh lặng đến rùng mình.
“Vì sao?”
“Phải có thủ thuật gì đó, làm sao mạnh như con lại có thể thua một người nhỏ con hơn mình được?”
“Mạnh hơn…Theo con thế nào là mạnh hơn?”
Câu hỏi của thầy làm tôi chột dạ.
“Là to cao hơn và…” Tôi ngập ngừng. Thâm tâm tôi chợt nhận ra, ngoài thể hình, tôi chẳng có gì hơn đối thủ cả. Người đó rất nhanh, kỹ thuật cũng đẹp, dù tôi đã cố từ chối thừa nhận điều ấy.
“Ta đã xem trận đấu của con. Đối thủ của con tuy nhỏ người nhưng kỹ năng rất tốt, lại còn biết rõ thói quen của đối phương để phản đòn. Gai con đó đã phải luyện tập rất lâu để có thể đạt được trình độ như vậy…”
Không để thầy nói hết câu, tôi vội xin phép ra về. Lòng tự tôn của tôi vẫn không chấp nhận kết quả như vậy. Đáng lý thầy nên an ủi, hay làm gì đó gần như thế. Nhưng thầy lại hết lòng khen đối thủ, khiến tôi phải tự hỏi liệu tôi có còn là học trò của thầy không? Tôi ấm ức đến độ chỉ muốn đi đâu thật xa, tỉ thí với một ai đó. Tôi cần một chiến thắng, để chứng tỏ bản thân mình. Và trước khi tôi nhận ra, tôi đã theo thói quen trở về khu vực nghỉ ngơi của các đấu sĩ.
Lê bước trên con đường nhỏ, tai tôi văng vẳng đâu đó tiếng chim gù. Tôi thấy lạ vì lâu đài Truyền Lửa vốn không phải khu vực hay có chim muông, nhưng sự hoài nghi chưa kịp trào lên đã nhanh chóng bị nỗi uất ức chiếm lấy. Tôi rùng mình nhớ lại khoảnh khắc bầu trời trước mắt ngả nghiêng, cát phủ mờ mịt, ly trà còn rót lưng chừng của thầy, lòng đột ngột bừng lửa giận không rõ lí do. Bước chân qua con lạch nhỏ, nước rí rách càng làm tôi khó chịu tợn. Tiện chân, cái guồng nước bé nhỏ vỡ tan. Tâm trí tôi chẳng còn gì khác ngoài tiếng chim gù càng vọng rõ bên tai, tựa hồ tiếng ai đó xì xào, khúc khích cười. Nó đang thúc ép tôi làm một điều gì đó, phá hủy một thứ gì đó, để chứng minh rằng tôi mạnh mẽ.
Tôi nghiến răng, thủ thế, chuẩn bị trút giận lên một cái cây, thì bất chợt, tiếng xì xào biến thành một giọng nói. Một tiếng trò chuyện, của hai người khác nhau.
Tôi nhận ra một trong hai giọng nói ấy.
Nó là của kẻ đã đánh bại tôi.
___________
Võ đoàn của chúng ta đã đứng cuối bảng liên tục nhiều năm rồi. Lần này, chúng ta nhất định phải vô địch. Không thể để sư phụ bị chê cười thêm nữa.
Tôi buông thanh kiếm gỗ, nằm vật xuống đất thở hổn hển. Cả cơ thể tôi đau nhức, mắt mờ đi vì mồ hôi và mặt trời. Khi tôi rời nhà nó vẫn còn treo trên đỉnh đầu, vậy mà giờ nó đã sắp khuất sau rặng núi Vượt Chông Gai. Nửa ngày nữa đã trôi qua. Tôi chỉ còn nửa ngày trước khi phải một lần nữa bước lên sàn đấu. Không có thời gian để nghỉ ngơi, tôi phải luyện tập tiếp, vì chức vô địch mang về cho võ đoàn. Tôi đã tiến đến được vòng đấu thứ sáu, lần đầu tiên kể từ khi võ đoàn cử người đi thi đấu. Năm nay, nhất định…
“A…”
Cả một luồng suy nghĩ ập tới làm đầu óc tôi chao đảo. Tôi chống thanh kiếm xuống đất, dùng nó làm điểm tựa để đứng lên, nhưng đôi chân phản chủ lại đẩy tôi ngã xuống. Mắt tôi chợt tối sầm, và trước khi ý thức hoàn toàn mất đi, tôi lờ mờ nghe thấy một âm thanh giống như tiếng bước chân, đang hối hả chạy về phía mình.
Khi tỉnh lại, thứ đầu tiên tôi nhận ra là tiếng bước chân ấy không phải ảo giác, bởi vì bên cạnh tôi đã có thêm một Gai Con. Tôi không biết anh ta, nhưng tôi biết từ dáng người cao lớn và khí chất mạnh mẽ ấy rằng anh ta là một võ sĩ. Có vẻ anh ta cũng giống tôi, đến để tham gia đại hội võ thuật.
“Nằm yên nào.” Anh ta nói khi thấy tôi chuẩn bị nhổm dậy. Bây giờ tôi mới nhận ra, nửa thân người của tôi đang chìm dưới nước. “Cậu bị say nắng, tôi đang hạ nhiệt cho cậu. Tên cậu là gì?”
“Sao tự nhiên hỏi vậy?”
“Trước có người chỉ tôi, là nếu cậu còn nói được tên mình nghĩa là tình hình còn ổn. Tên cậu là gì?”
Tôi nói tên cho anh ta. Cũng chẳng có gì phải giấu, vì tên tôi cùng các đấu sĩ khác đều đã được niêm lên bảng thông báo rồi.
“Cậu thấy đỡ chóng mặt hơn chưa? Uống chút nước đi.”
Tôi nhìn xuống dòng suối.
“Nước này á?”
“Không, nước này chưa lọc.” Anh ta lấy từ đâu đó ra một bình nước bằng da thuộc, có vẻ khá đắt tiền, đưa đến bên miệng tôi. “Đây, uống đi, từ từ thôi không sặc.”
Bàn tay của Gai Con đó to lớn và chai sần, nhưng lại dịu dàng đến lạ. Sau khi uống vài ngụm nước, tôi dần thấy tỉnh táo hơn, bụng cũng không nôn nao như trước nữa. Anh ta vớt tôi lên bờ (vớt, không phải đỡ, mà là vớt), rồi choàng lên người tôi một chiếc chăn mỏng, dễ chịu và ấm áp.
“Anh lúc nào cũng mang chăn theo người à?”
“Tôi…nhờ bạn mang tới.” Anh ta trả lời lấp lửng. “Mà cậu là võ sĩ tham gia đại hội võ thuật đúng không? Sao lại tập đến mức ngất xỉu vậy? Còn không có ai bên cạnh nữa? Nếu tôi không đi ngang qua, cậu có thể đã mất mạng rồi đấy.”
“Xin lỗi anh, phiền anh quá.”
“Phiền thì không phiền, nhiệm vụ của tôi mà.” Nhiệm vụ? “Cậu tập kiếm thuật nhỉ? Một mình cũng tập được sao?”
“À, không. Thực ra môn võ tôi học không dùng vũ khí. Chỉ là tôi nghĩ nếu tôi biết dùng kiếm, thì sẽ có thêm chút tự tin khi đấu với kiếm sĩ thôi.”
Đại hội võ thuật cho phép dùng vũ khí, với điều kiện vũ khí ấy không có lưỡi sắc, và không chứa thứ gì “đặc biệt” bên trong. Bảng đấu được chia hoàn toàn ngẫu nhiên, kiếm cũng là vũ khí phổ biến, gần như võ đoàn nào cũng có một bộ pháp sử dụng, nên tôi mới quyết định học thêm để biết cách đối phó với nó.
“Thế sao cậu không nhờ bạn đồng môn giúp?”
“Thì…” Tôi ngập ngừng. “Vì tôi không muốn sư phụ biết tôi lén luyện tập một bộ pháp khác sau lưng thầy. Cảm giác như mình là kẻ phản bội vậy.”
Gai Con kia bật cười, khiến tôi càng thêm xấu hổ.
“Học hỏi là chuyện nên làm mà. Bản thân đại hội võ thuật sinh ra cũng là để các võ sĩ học hỏi lẫn nhau, giao thoa một chút cũng đâu phải chuyện gì xấu đâu.”
“Nhưng nó cứ như đang thừa nhận võ đoàn của tôi yếu kém ấy.” Tôi vùi mặt vào đầu gối, lẩm bẩm. Thật xấu hổ khi phải thừa nhận điều này với một người lạ, nhưng không hiểu sao, tôi cảm giác anh ta sẽ không bán đứng tôi. “Nhiều năm rồi, đấu sĩ từ võ đoàn chúng tôi luôn bị loại ngay từ vòng đầu tiên. Người tiến xa nhất cũng chỉ đến được vòng thứ ba thôi. Tất cả đấu sĩ đều coi chúng tôi là con mồi dễ ăn, tôi còn từng nghe họ bàn nhau rằng nếu gặp chúng tôi thì cứ đánh nhẹ nhàng, giữ sức. Là anh thì anh có chịu nổi không?”
“Vậy sao cậu còn theo võ đoàn này? Sao không chuyển sang nơi khác?”
Tôi ngẩng phắt lên nhìn anh ta.
“Anh sẽ bỏ võ đoàn của mình chỉ vì vậy sao?”
“Đúng, nếu mục tiêu của tôi là chức vô địch. Nếu tôi tập luyện chỉ để chiến thắng, thì võ đoàn nào cũng vậy thôi.” Anh ta thẳng thừng nói. “Từ nãy đến giờ cậu cứ liên tục oán thán. Võ đoàn kém cỏi, sư phụ cấm cản, bạn đồng môn yếu ớt, chỉ có cậu là một mình luyện tập, một mình cố gắng, tới nỗi còn phải tập lén một bộ pháp khác vì bộ pháp của mình không đủ mạnh. Nếu cậu đã coi thường nó đến thế, sao không bỏ quách nó đi cho rồi?”
“Tôi-”
Tôi cứng họng. Hoàn toàn không thể đáp nổi một lời.
“Nghĩ kỹ đi rồi nói tôi nghe, cậu thực sự chỉ luyện tập vì chức vô địch thôi sao?”
Ánh mắt sắc bén tựa lưỡi gươm của Gai Con đó đã đâm thấu tim tôi, rạch nát lớp vỏ giả tạo, lôi ra những ký ức mà tôi đã lãng quên vì quá tập trung vào trận đấu. Đó là ngày đầu tiên tôi đến xin học sư phụ, đó là những ngày miệt mài trên võ đường cùng những người bạn đồng môn, đó là cảm giác vui vẻ khi đánh trúng được đòn đầu tiên, và cả cảm giác bất lực khi mãi không thực hiện được một động tác mới. Lúc đó, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng võ đoàn của mình yếu ớt. Không phải vì tôi tự cao, cũng không phải vì tôi thiếu hiểu biết, thiếu trải nghiệm, mà là vì đối với tôi, khoảng thời gian luyện tập bên cạnh sư phụ và mọi người mới chính là điều quý giá nhất.
“Tôi không luyện tập vì chức vô địch.” Tôi nhìn Gai Con đó, lần đầu tiên từ sau khi ghi danh đại hội, sự nghi ngờ biến mất khỏi tâm trí tôi. “Tôi luyện tập môn này, vì tôi yêu nó.”
Anh chàng võ sĩ mỉm cười. Tôi thấy được trong mắt anh ta một sự tự hào, dù tôi không hiểu vì sao. Anh ta tiến lên một bước, xoa nhẹ mái tóc ướt sũng của tôi, nhẹ nhàng nói:
“Mai gặp nhé, đấu sĩ.”
___________
Tôi không luyện tập vì chức vô địch. Tôi luyện tập môn này, vì tôi yêu nó.
Tôi nhìn bóng lưng nhỏ bé đang quấn chặt trong chiếc chăn ấy, trong đầu bỗng hiện về một ký ức thuở xưa. Ngày ấy, tôi cũng đã từng gặp một võ sĩ. Người đó đứng một mình trong rừng, lặng lẽ nhìn lên tán cây bằng ánh mắt sắc như dao. Rồi, người đó đưa một chân bước về phía trước, chếch đi một chút. Đôi tay rắn rỏi đưa song song ngay trước mặt. Bắp tay gồng lên, lộ cả những đường cơ màu mật. Người đó nhịp chân một lúc rồi tung cước. Những đòn đánh rất nhanh, rất gọn, ngỡ như trước mắt thực sự tồn tại một đối thủ vô hình. Tôi đã nhìn người đó rất lâu, say mê đến ngơ ngác cảnh tượng trước mặt. Ngày hôm ấy, tôi đã ngộ ra rằng võ thuật không phải chỉ là mấy trò đánh đấm, mà còn có thể là một tác phẩm nghệ thuật vô cùng đẹp mắt.
Ngày hôm nay, tôi đã ngộ ra rằng võ thuật không phải để chiến thắng. Võ thuật là con đường rèn luyện chứa đầy đam mê của người võ sĩ. Tôi thua không phải vì tôi yếu ớt, mà là tôi đã lạc lối khỏi con đường đó.
Tiếng xì xào đã biến mất.
Tôi phải trở về bên cạnh sư phụ để học hỏi thêm thôi.
_________
“Xin ngài đừng làm vậy nữa.”
“Tình huống khẩn cấp mà.”
Ngài Duy Nhất mỉm cười, cầm lấy chiếc khăn trên tay tôi, lau khô mái tóc và cả lớp hóa trang, hoàn toàn trở về dáng vẻ của một Người Giữ Lửa uy phong. Tôi rùng mình khi nhớ lại cảnh ngài ấy vác cậu Gai Con bị say nắng kia lao thẳng xuống suối mà không có lấy một biện pháp bảo hộ. Dù dòng suối khá nông, và cũng có rất ít thứ có thể làm hại đến ngài Duy Nhất, nhưng nhìn ngài ấy liều mạng như vậy vẫn chẳng tốt cho tim tôi một chút nào.
“Dù vậy thì để tôi làm là được rồi ạ, ngài đâu cần phải…”
“Rồi rồi, sau ta không thế nữa. Xin lỗi vì làm em lo lắng nhé.”
Tôi thở dài, nhận lấy chiếc áo ướt và đưa cho ngài ấy chiếc áo khô tôi đã chuẩn bị sẵn. Đôi lúc tôi ước chủ nhân của mình đừng tùy tiện quá như vậy. Bây giờ ngài ấy đã là một thành viên gia tộc Người Giữ Lửa, những con người quý giá bậc nhất vương quốc, nên sẽ rất tệ nếu ngài ấy bị thương. Nhưng nghĩ lại, ngài Duy Nhất mà mất đi sự nhiệt huyết ấy thì quả thật rất đáng tiếc. Đó là điểm thu hút của ngài ấy kia mà.
“Bắt quả tang ban tổ chức lén lút gặp riêng đấu sĩ nhé.”
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên. Tôi quay đầu về hướng đó, chỉ để thấy một Gai Con lạ mặt. Ánh mắt cùng phong thái tự tin ấy cho tôi biết cậu ta không bình thường, và quả nhiên, ngay giây sau đó, tôi đã phải cúi người để chào đón Người Giữ Lửa Liên Bỉnh Phát của lãnh địa KaMe.
“Có phạm quy đâu, anh cũng không phải trọng tài mà.” Ngài Duy Nhất trả lời, hoàn toàn không hề tỏ ra ngạc nhiên trước màn biến hóa của người bạn cùng đội. “Có thấy gì không?”
“Tiếc là không ạ.” Ngài Liên Bỉnh Phát dựa lưng vào thân cây, đưa mắt quan sát cậu Gai Con vẫn đang ngẩn ngơ bên bờ suối. “Đối tượng khiến anh phóng một phát từ lâu đài Truyền Lửa xuống sông đây hả? Trông cũng tiềm năng đấy.”
Tôi hiểu ý ngài ấy là “trông bình thường quá đi”.
“Biết đâu được, nhỡ cậu ấy vô địch thì sao?”
“Để gặp anh hả? Rồi anh có nương tay không?”
Đại hội võ thuật thường niên có một truyền thống, đó là nhà vô địch sau khi đoạt giải sẽ có cơ hội thách đấu với Người Giữ Lửa Nguyễn Trần Duy Nhất, võ sĩ mạnh nhất vương quốc Chông Gai. Tôi cũng không biết ai đã đưa ra cái “phần thưởng” oái oăm này, vì toàn bộ gia tộc Người Giữ Lửa cùng tấn công có khi cũng chẳng thắng được ngài Duy Nhất, nhưng chưa năm nào nhà vô địch từ chối cơ hội ấy, thậm chí còn tranh cướp nhau để có được nó. Với tư cách sứ giả của ngài Duy Nhất, tôi thấy tự hào vì chủ nhân của tôi được mọi người công nhận. Còn với tư cách một Gai Con bình thường, không hiểu tư duy của đám đấu sĩ, tôi thấy sợ.
“Em nghĩ anh là ai?” Ngài Duy Nhất khoanh tay, mỉm cười với ngài Liên Bỉnh Phát. “Anh là Người Giữ Lửa mà, tất nhiên anh sẽ không dùng nửa công lực để đánh Gai Con rồi.”
Tôi thở phào.
“Anh sẽ dùng toàn lực luôn.”
Rồi suýt nữa lăn ra ngất.
“Thật đấy à?” Ngài Liên Bỉnh Phát cũng ngạc nhiên chẳng kém. Ngài Duy Nhất đáp lại bằng nụ cười tinh nghịch, thứ rất ít khi xuất hiện trên môi ngài ấy.
“Với một người nhiệt huyết như vậy, dùng có nửa công lực thì xúc phạm họ quá. Nếu cậu ấy đến được chỗ anh, anh sẽ tiếp đón cậu ấy thật tử tế, vậy mới phải đạo chứ.”
“Này, chết người đấy anh. Nhất! Nhất!”
Tôi nhìn cậu đấu sĩ vừa rùng mình, thầm gửi tới cậu ấy lời chúc tốt đẹp nhất, rồi chạy theo hai Người Giữ Lửa về lâu đài, sẵn sàng chuẩn bị cho ngày thứ hai của đại hội.
01/03/xxxx, Lãnh địa Cửu Long.