Giai thoại Người Giữ Lửa: Ngày Vui Đặc Biệt
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Ngày Vui Đặc Biệt
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Gai con ở vương quốc Chông Gai kháo nhau rằng, nếu một người tìm đến phiến đá nham thạch vào ngày sinh nhật để cầu nguyện và nhận được lời phản hồi, thì điều ước của người đó sẽ trở thành sự thật. Ít ai còn nhớ, phiến đá ấy là tạo vật của Người Giữ Lửa Phan Đinh Tùng.
“Phiến đá sinh nhật” trong lời kể của các Gai con được đặt tại lãnh địa KaMe, một vùng đất yên bình trù phú với những cánh đồng cúc mẫu đơn vàng thắm nằm giữa những rặng núi trùng điệp sát hai bên đường chân trời. Vì để giúp cho các Gai con trên toàn vương quốc đều có cơ hội được bày tỏ mong ước vào ngày sinh nhật, ngài Phan Đinh Tùng đã ra lệnh đặt phiến đá ở gần điểm giao giữa lãnh địa KaMe và lãnh địa Phát Tài, ngay bên thông lộ lớn nhất vương quốc. Cứ như vậy, phiến đá sinh nhật sừng sững ở lãnh địa KaMe đã tồn tại không biết bao nhiêu năm. Sự hiện diện của nó khắc sâu trong tâm trí của các Gai con từ khi còn thơ bé đến tận lúc trưởng thành.
Có một dạo nọ, số lượng lời phản hồi đến từ đá sinh nhật đột ngột giảm đi đáng kể. Các Gai con trong vương quốc ai ai cũng bồn chồn. Mỗi ngày, vẫn có rất nhiều người đến cầu nguyện với phiến đá, nhưng rất ít trong số những nguyện ước ấy trở thành hiện thực. Điều này làm các vị anh hùng trong lâu đài Truyền Lửa cũng hết sức băn khoăn. Mọi câu hỏi về sự trục trặc của phiến đá dường như đều hướng đến ngài Phan Đinh Tùng, chủ nhân đá sinh nhật. Một số ít khác dành cho ngài Tăng Phúc, vị pháp sư đã yểm lên phiến đá thứ sức mạnh khiến cho nó có thể lắng nghe tâm nguyện Gai con.
“Hay là nó… “hết hạn sử dụng”?” Ngài Kay Trần khoanh tay thắc mắc.
“Đá tảng chứ nào phải gỗ hay băng, làm sao mà mòn đi sớm vậy được.” Vị pháp sư phủ nhận. “Anh chắc chắn không phải do bùa chú của anh có vấn đề.”
Dưới cương vị là người gạo cội bậc nhất đội Người Giữ Lửa KaMe, ngài Phan Đinh Tùng không vội tranh luận vấn đề này với đồng đội. Ngài giao cho tôi - sứ giả anh hùng, đi tới lãnh địa KaMe tìm hiểu nguyên nhân vì sao phiến đá không hoạt động. Trước khi khởi hành, tôi được các ngài dặn dò kỹ lưỡng…
“Có nhiều trường hợp có thể xảy ra, hoặc là bùa chú trên phiến đá thực sự đã bị trục trặc ở đâu đó, phiến đá bị sét đánh nên mẻ mất vài phần pháp trận chẳng hạn. Hoặc là ai đó cố ý phá hoại đá thần, dù ta không tin vào khả năng này lắm. Nhiều lúc… cũng có thể do Gai con đã ước những điều ước bất khả thi.” Ngài Neko Lê, quân sư của đội Người Giữ Lửa nói với tôi và ngài Phan Đinh Tùng. Vị ấy đưa cho tôi một mảnh giấy có vẽ pháp trận. “Nếu phiến đá không có vấn đề và thực sự trường hợp cuối cùng đã xảy ra, ngươi cứ dán thứ này lên trên nó. Khi ấy chúng ta sẽ biết rõ mỗi ngày có bao nhiêu Gai con gieo điều ước, và họ đã ước gì.”
“Đi đường cẩn thận.” Người Giữ Lửa đáng kính mỉm cười khi tôi bước ra khỏi lâu đài Truyền Lửa, nắng từ cửa sổ chiếu lên đầu ngài, sáng chói.
Nơi đặt phiến đá thần hằng ngày vẫn tấp nập đến các Gai con đến cầu nguyện với phiến đá. Tôi quan sát họ một khoảng thời gian dài, quả thật rất hiếm khi có người được phản hồi bằng một chuỗi những hoa văn phát ra hào quang rực rỡ. Phiến đá không có dấu hiệu bị tổn hại, hoa văn vẫn ngay ngắn và linh thiêng. Tôi nghĩ bụng một hồi, rồi làm theo lời ngài quân sư dặn, dán mảnh giấy pháp trận lên tảng đá thần kỳ.
Phải mãi đến ba tuần sau, tôi mới trở về lâu đài Truyền Lửa báo tin cho các vị anh hùng. Ngài Phan Đinh Tùng nhận lời thưa của tôi từ sớm. Tôi và ngài cùng ở trong thư viện, lật giở những trang báo cáo tôi đã viết, và những mảnh giấy đã chép đầy điều ước của Gai con.
“Hỡi đá sinh nhật, tôi ước mình có thể mua được chiếc áo choàng mới nhất của hiệu Cao Gót Hồng.”
“Hỡi đá sinh nhật, tôi ước có thể hát hay được những giai điệu du dương mà ngài Bùi Công Nam đã viết, việc học hát thực sự vất vả quá.”
Người Giữ Lửa nói với tôi, thông thường thì những điều ước này phiến đá đều sẽ phản hồi. Ngài giục tôi mở tiếp những tập giấy khác.
“Hỡi đá sinh nhật, xin đá sinh nhật hãy giúp tôi chuyển lời đến ngài Kay Trần, rằng khi trước, khi ngài và ngài Bùi Công Nam của lãnh địa chúng tôi đi ngựa ngang qua con ngõ trong thị trấn nơi tôi sinh sống, các ngài đã để quên con ngựa trong ngõ. Được chăm ngựa cho các anh hùng là vinh dự của tôi, song tôi vẫn rất lo lắng, xin các ngài hãy đến lấy chúng về.”
“Hỡi đá sinh nhật, tôi là người chăn ngựa của lâu đài Truyền Lửa. Xin hãy giúp cho con ngựa tôi chăn sớm trở về. Mất ngựa, tôi sợ rằng ngài Kay Trần sẽ quở mắng tôi mất.”
Cả tôi và ngài Phan Đinh Tùng đều im lặng một chốc. Tôi không dám để lộ ra việc bản thân đang vừa hoang mang, vừa buồn cười quá đỗi. Cuối cùng, sau khi tự mình “thực hiện điều ước” của hai bạn Gai con bằng cách bàn giao lại mảnh giấy ghi chép cho ngài Kay Trần, chúng tôi lại quay về công việc.
“Hỡi Gai Mẹ, con cầu mong Người hãy tổ chức đại nhạc hội vương quốc Chông Gai lần thứ chín, con chưa được dịp tham gia nhạc hội lần nào.”
“Hỡi những vị anh hùng Giữ Lửa đáng kính, cầu mong các ngài hãy tổ chức đại nhạc hội lần thứ chín, chúng tôi khát khao được tận hưởng bầu không khí ấy lần nữa.”
“Hỡi đá sinh nhật, đại nhạc hội Chông Gai thứ chín, cảm ơn.”
“Hỡi các vị Người Giữ Lửa, xin các ngài hãy tổ chức đại nhạc hội lần thứ chín. Hỡi Gai Mẹ tôn quý, chúng con thèm lần thứ chín, thưa Người.”
“Đá sinh nhật ơi, tôi ước các Gai con sẽ tiếp tục ước về đại nhạc hội lần thứ chín đến khi nào điều ước thành sự thật.”
Đọc đến đây, chưa cần đến ngài Phan Đinh Tùng giải đáp, tôi đã tự vỡ lẽ rằng chính những điều ước này đã không nhận được phản hồi của đá sinh nhật. Tôi nhìn sang Người Giữ Lửa, thấy ngài đang chống tay đăm chiêu. Ngài hỏi tôi.
“Sứ giả này, ý ngươi thế nào?”
“Thưa, tôi…” Tôi bồn chồn. “Tôi cũng muốn đại nhạc hội lần thứ chín.”
Vị anh hùng phá lên một tràng cười khiến tôi bỗng dưng thấy ngài ngại.
Tôi không rõ ngài xử trí ra sao với những điều ước ấy, chỉ nghe phong thanh từ những Gai con sứ giả khác về động thái của Gai Mẹ. Sau cùng, dường như việc tổ chức đại nhạc hội lần thứ chín là quá khó đối với tình hình vương quốc hiện tại.
Cho dù như vậy, vào ngày sinh nhật của mình, tôi vẫn đến nơi đặt phiến đá thần mà ước.
“Hỡi đá sinh nhật, hỡi Gai Mẹ, hỡi các vị anh hùng, xin hãy cho chúng con một cơ hội được xem đại nhạc hội lần thứ chín.”
Tôi nhắm mắt thành tâm cầu nguyện, hưởng ứng phong trào của các Gai con. Bỗng nhiên, từ đằng sau tôi vang lên những giọng người vui sướng.
“Sáng rồi! Phiến đá sáng rồi kìa!”
“Thấy không, bạn ấy vừa ước nhạc hội lần chín, sáng rồi kìa!”
“Hay quá, tôi cũng định ước như vậy. Vậy là chúng ta có hy vọng rồi!”
“Hy vọng? Đây là phiến đá cầu được ước thấy mà?”
Tôi choàng tỉnh, nhìn lên phiến đá sừng sững đang lấp lánh ánh sáng từ hoa văn, đoạn quay sang nhìn cả các Gai con đang reo vui bên cạnh, các Gai con mà tôi chưa từng biết mặt. Họ rạng rỡ, loan tin ấy đến khắp nơi, và chẳng mấy chốc tin đã lan đến khắp lãnh địa KaMe trước nhất.
Ngài Neko đã từng nói, có những điều ước mà phiến đá không thể thực hiện được. Tôi thắc mắc, rốt cuộc điều gì đã khiến phiến đá phản hồi điều ước như thế?
“Thì… Nhờ sự kiên trì của Gai con thôi!” Một sứ giả khác nói với tôi. “Nhiều người ước như thế..”
“Kiên trì? Tôi thấy đây là gan lì mới phải.”
Gai con chúng tôi tự gọi đó là Ngày Vui Đặc Biệt, ngày mà điều ước của các Gai con cuối cùng cũng được phản hồi. Tôi mỉm cười, quay sang người bạn sứ giả hỏi nhẹ.
“Cũng sắp đến sinh nhật của cậu rồi nhỉ? Cậu muốn ước thế nào? Không phải lại…”
“Thôi, giờ phải ước có đủ tiền ra hiệu Cao Gót Hồng xúng xính quần áo đi nhạc hội chứ!”
26/12/xxxx, Lâu đài Truyền Lửa.