Giai thoại Người Giữ Lửa: Bầu Trời Sau Mưa
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Bầu Trời Sau Mưa
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Ngày trước, khi tự giới thiệu bản thân là sứ giả của Người Giữ Lửa Quốc Thiên, tôi thường rất hay nhận được những câu hỏi kỳ khôi từ các bạn Gai Con, ví dụ như “Ngài ấy có biết phóng lửa thật không?”. Dường như trong mắt họ, gia tộc Người Giữ Lửa là những người hùng vô cùng “dị kiều”, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, biết hô phong hoán vũ khuấy đảo càn khôn, miệng thét ra lửa tay phóng ra sét, ngoài ra còn biết thay hình đổi dạng, triệu hồi tinh linh, trò chuyện với muôn loài, và vô vàn thứ năng lực cao siêu khác. Tôi không nhớ mình đã phải giải thích bao nhiêu lần rằng gia tộc Người Giữ Lửa cũng là con người, họ không thần thánh như những gì người ta đồn thổi. Và hiển nhiên, chủ nhân của tôi không biết phóng lửa, nhưng vài người khác trong gia tộc thì có.
Hiện tại, nhờ những câu chuyện truyền miệng thú vị (mà tôi sẽ không nói là do ngài Neko Lê sáng tác), người dân không còn tôn sùng gia tộc Người Giữ Lửa như những vị thần nữa. Họ bắt đầu chủ động chào hỏi mỗi khi thấy ngài Quốc Thiên trên phố, thậm chí còn tặng ngài ấy hoa và quà. Ngài ấy rất vui, nhất là khi nhận được món bánh mỳ tám múi Cúc Hiên rất được ưa chuộng gần đây. Tôi vẫn chưa dám nói với ngài lý do họ đặt cho nó cái tên ấy. Tôi sợ nếu ngài ấy biết lí do, lâu đài Truyền Lửa sẽ xảy ra thảm án mất.
Để nói về chủ nhân của tôi, trước hết cần khẳng định rằng ngài Quốc Thiên vốn không phải người nóng tính. Ngài ấy ôn hòa, dịu dàng, sở hữu giọng hát thanh tao có thể chữa lành mọi vết thương đang rỉ máu, cùng nụ cười tươi sáng tựa bầu trời sau mưa. Ngài ấy đối xử với kẻ dưới cũng rất tốt, chưa bao giờ quát tháo hay mắng mỏ. Kể cả khi tôi gây rắc rối, ngài ấy cũng chỉ chòng ghẹo tôi vài câu rồi hướng dẫn tôi cách xử lý chúng. Chính vì vậy, càng ở gần ngài lâu, tôi càng thêm quý mến và cảm thấy thật vinh hạnh khi được hầu cận một người tuyệt vời như thế.
Còn với ngài Duy Khánh, thì Người Giữ Lửa Quốc Thiên là dì Lệ.
“Thưa ngài Duy Khánh, xin cho tôi mạn phép hỏi, tại sao lại là dì Lệ vậy ạ?”
“À, vì ta thấy mắt anh Thiên buồn buồn, rưng rưng như sắp rơi lệ thôi.”
“Nhưng thưa ngài… sao lại là dì ạ?”
“Vì ổng đành hanh như mấy bà dì trong xóm á.”
Tôi không kịp hỏi ngài Duy Khánh thêm thì ngài ấy đã bị ngài Quốc Thiên túm cổ xách đi mất. Nghe nói bữa tối hôm đó ngài Duy Khánh đã bị cắt món bánh ngọt tráng miệng. Ngài ấy phụng phịu lâu lắm, nhưng tôi chẳng thể làm được gì, vì ngài Quốc Thiên đã mang miếng bánh ấy về cho tôi mà…
Chẳng biết từ khi nào, cả gia tộc bắt đầu gọi ngài ấy là dì Lệ theo ngài Duy Khánh. Chủ nhân của tôi thì nổi tiếng là nuông chiều người khác, nên ngài ấy để yên cho họ gọi, thậm chí còn dần dần…hành xử giống với cái tên đó. Đơn cử như một lần nọ, ngài Quốc Thiên đang tập luyện trong sân, thì không biết từ đâu (tôi thực sự không dám nói tên của hai ngài ấy nên tôi xin phép nói ngụ ý) một chú chồn và một chú chim thần xuất hiện, đu vắt vẻo trên cành cây to gần đó, bắt đầu bình phẩm về ngài.
“Cố lên anh Thiên, một hai một hai, sắp lên cơ rồi anh Thiên.”
“Uầy dáng vung kìa, uầy bắp tay kìa, lực quá kìa. Ngon-ủa nhầm, đẹp quá kìa.”
“Thực chiến anh cũng vung búa thế này hả anh Thiên?”
“Vung gì mà nhanh dữ, vung từ tối hôm qua đến sáng hôm sau mới trúng đầu đối thủ, vung mà không để người ta né luôn. Quá đã.”
“Khéo còn trúng đồng đội trước ấy chứ. Rồi dì triệt hạ được ai với đòn này chưa dì?”
Ngài Quốc Thiên hạ búa xuống, nhẹ nhàng xoay vai, giãn cơ, thả lỏng tay, cười với tôi một cái, rồi…phóng thẳng cái búa về phía ngài BB Trần.
“Triệt được đường sống của má con bây á.”
Hôm đó, ngài Quốc Thiên tặng tôi một cây bút lông chim màu xanh rất đẹp. Đến giờ tôi vẫn còn dùng, và…không, tôi không muốn biết ngài ấy kiếm nó từ đâu ra đâu.
Từ tận đáy lòng, tôi không e sợ nhân cách dì Lệ của ngài Quốc Thiên, thậm chí còn mừng vì ngài ấy đã biết phản kháng. Ngày trước, dù bị xì xào sau lưng, ngài ấy cũng chỉ cười cho qua, còn xoa dịu tôi rằng họ chỉ đùa thôi chứ không có ác ý gì đâu. Bây giờ ngài ấy vẫn cười, nhưng câu nói xoa dịu của ngài ấy đã đổi thành: Kệ đi, nghiệp tụ vành môi, sớm muộn gì cũng sưng mỏ.
Có lẽ nào, đây là mục đích của gia tộc Người Giữ Lửa khi tạo ra các giai thoại về dì Lệ chăng? Một lớp vỏ đủ dữ dằn để bảo vệ ngài Quốc Thiên hiền lành, nhưng cũng đủ đáng yêu để không biến ngài ấy thành kẻ thô lỗ, cục cằn. Người Giữ Lửa Quốc Thiên hay dì Lệ cũng đều là ngài, là người anh hùng tôi hằng mến mộ. Chỉ cần ngài ấy có thể cười thoải mái như vậy, với tôi đã là điều tuyệt vời nhất rồi.
Ừ thì…cho đến ngày hôm đó.
“Cảm ơn ngài, ngài dì Lệ!”
Thề có trời, cái biểu cảm đông cứng đó của ngài Quốc Thiên đáng sợ kinh khủng khiếp.
“Bé con, em nghe biệt danh đó từ đâu vậy?” Tôi vội hỏi đứa trẻ vừa được ngài Quốc Thiên tặng quà. Thằng bé giương to đôi mắt ngây thơ, hồn nhiên đáp:
“Từ người hát rong ạ. Anh ấy bảo là trong vương quốc này có hai người đàn bà tàn ác, đó là dì ghẻ và dì Lệ. Dì ghẻ trong truyện cổ tích, còn dì Lệ hay cầm búa đi đánh đòn những đứa trẻ hư. Nếu bọn em ngoan thì bọn em sẽ được gặp ngài Quốc Thiên chứ không phải dì Lệ. Ngài dì Lệ đang là ngài Quốc Thiên, nghĩa là em ngoan đúng không ngài dì Lệ?”
Tôi mím chặt môi, lén lút đưa mắt nhìn ngài Quốc Thiên. Ngài ấy đang cười, một nụ cười dịu dàng chẳng khác là bao so với thường ngày, nhưng lại khiến tôi muốn ngất tại chỗ.
“Ừ, em ngoan lắm, bé con. Nhưng nghe này, cái tên dì Lệ chỉ có Người Giữ Lửa mới được gọi thôi, em mà gọi như vậy là dì Lệ không vui đâu. Em cứ gọi ta là Quốc Thiên nhé.”
“Dạ vâng. Em xin lỗi, thưa ngài dì…ngài Quốc Thiên.”
“Ừ, ngoan lắm. Đi chơi đi.”
Ngài Quốc Thiên nhẹ nhàng xoa đầu bé Gai Con, nhìn em ấy tung tăng rời đi. Rồi, vẫn tiếp tục nở nụ cười dịu dàng đó, ngài ấy đặt chú rồng cưng đang vắt vẻo trên vai vào tay tôi.
“Ta về lâu đài Truyền Lửa một chút. Em đưa nó đi dạo giúp ta nhé.”
“…Vâng, thưa ngài.”
Tôi ôm chú rồng cưng của ngài ấy, lặng lẽ cầu nguyện cho tất cả những người ở lâu đài Truyền Lửa. Thôi thì, âu cũng là điều may mắn, vì tôi không cần phải tìm cách lỉnh đi nữa.
Đi đâu ư?
Dĩ nhiên là đi mua quà sinh nhật cho ngài Quốc Thiên rồi.
09/04/xxxx, Lãnh địa Tinh Tú.