Giai thoại Người Giữ Lửa: Tình Tiết Ngẫu Nhiên
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Tình Tiết Ngẫu Nhiên
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Gõ! Gõ! Gõ thật đều!
Lá thư lạ đến. Kìa! Đừng theo gió bay.
Của ai? Của ai? Một người nào đó.
Cho ai? Cho ai? Là chúng ta đây.
Chớ dừng búa, ngài sẽ hay.
…
“Đừng chần chờ, ngày ấy sắp đến.
Khi nhánh cây kia, tuôn trào sắc xanh.”
***
Mọi sự trên thế gian đều vận hành theo một quy luật bí ẩn. Chúng ta chẳng tài nào biết được quy luật đó là gì dù đã cố gắng nghiên cứu rất lâu. Và rồi, bằng một lối tư duy từ thoạt kỳ thủy, ta chọn cách lý giải những sự cố bí ẩn bằng hai từ “ngẫu nhiên”. Ngẫu nhiên tung xúc xắc ra hai mặt số 6. Ngẫu nhiên mặt phết kem của lát bánh chạm đất. Hay ngẫu nhiên, một sáng thức dậy, bạn thấy từ đâu xuất hiện một con búp bê kỵ sĩ bằng gỗ được đặt ngay ngắn trên bậu cửa trong khi phòng bạn ở tận tầng 2 và cửa sổ thì đã đóng kín cả đêm hôm qua…
Nhưng dường như mọi người xung quanh đều lí giải những sự kiện kỳ lạ ấy bằng hai từ “ngẫu nhiên”. Ồ! Thế thì chuyện bạn đang đi ngoài đường thì đột nhiên, một chiếc hộp gỗ từ đâu trên trời rơi xuống đầu bạn, đau điếng. Bạn nhanh chóng ngước lên trên tìm chủ nhân của chiếc hộp để rồi nhận ra, trên cao chỉ độc một khoảng xanh ngắt trống rỗng, bóng mây còn chẳng có nói gì là cánh chim. Thế thì còn ai định giải thích chuyện này là “ngẫu nhiên” nữa không?
Tôi mân mê chiếc hộp kỳ lạ, thầm cảm thán tài nghệ của người thợ nào đã đúc nên món đồ tinh xảo đến thế. Miếng gỗ được mài rất mịn, cảm tưởng chỉ cần đặt dưới nắng sẽ ánh lên, bóng loáng. Hoa văn trên mặt hộp cũng được điêu khắc tinh xảo vô cùng. “Xem nào,” tôi sờ vào từng mảng hoa văn, cố đoán ý đồ sáng tạo của vị nghệ nhân ấy, “Này là hình hoa nhiều cánh, là cúc mẫu đơn sao? Còn đây… là vân mây chăng?” Tôi xoay chiếc hộp sang một mặt khác, “Này giống hình chong chóng nè, còn cái hình tròn tròn này… bánh răng hả? Sao lại có mấy cái gạch ở giữa như này?” Chiếc hộp khe khẽ vang lên tiếng lộc cộc. Tôi thử lắc nhẹ, ghé tai nghe, cố đoán xem bên trong có gì thế nhưng đáp lại tôi chỉ là những tiếng động vô nghĩa. Tôi thử lật chiếc hộp thêm vài lần nữa, tìm cách mở nó. Dường như vị nghệ nhân này là người rất kỹ tính. Mỗi khớp hộp được đóng khít, không tìm thấy một gờ nổi để mở ra. Trông bên ngoài, chiếc hộp chẳng khác gì một khối hình vuông được điêu khắc tỉ mỉ cho đến khi ta nhận thấy nó nhẹ hơn so với một khối gỗ bình thường và có tiếng lộc cộc bên tai.
“Này, cậu thử tìm mấy bác thợ thủ công xem. Chắc họ sẽ giúp được cậu đó.”, người bạn Gai con lên tiếng.
“Tớ thử rồi, chẳng ai làm được cả. Có người còn bất quá định cưa ngang cái hộp. Nhưng hộp đẹp thế này, tớ không nỡ…”, tôi thở dài, quay sang nhìn bạn mình vẫn đang ngắm nghía chiếc hộp. Chúng tôi đã mất cả buổi chiều ngồi với nhau nhưng chưa tìm ra được cách để mở nó. Chợt, bạn Gai phát hiện:
“Nè, cái hoa văn hình tròn này… cậu có biết nó là gì không?”
“Tớ không. Nhìn như cái bánh răng, tự nhiên tòi ra thêm hai cái gạch ở giữa nên tớ chẳng đoán nổi.”
“Ừm…” bạn Gai trầm ngâm, “Nếu nhớ không lầm, hình như tớ đã thấy cái hoa văn này ở đâu rồi.”
“Ở đâu?”, tôi bất ngờ. Nếu biết được nguồn gốc của hoa văn này, có khả năng tôi sẽ biết cách mở hộp và biết được trong nó chứa gì. Bạn Gai suy nghĩ mãi, cứ như thể bạn ấy đang cố lục tìm trong bộ nhớ mình một ký ức đã tồn tại nhưng bị bôi mờ đi một mảng, một ký ức chỉ đủ hiện hình chứ không trọn vẹn.
“Ở trên… cái ô kính màu ấy. Ừ, nó là cái hoa văn của cái ô kính đó. Ở chỗ… Quái, sao tớ không nhớ nổi đường đi tới đó nhỉ? Tớ chỉ nhớ chỗ đó là một tiệm đồ chơi, trong hẻm ấy… Đúng rồi, là trong hẻm. Chỗ đó ồn lắm. Hình như vậy…” Vừa nói, cậu ấy vừa dẫn tôi đến đoạn hẻm đó.
“Chẳng hiểu sao tớ chỉ nhớ là mình đứng ở đây, rồi thấy cái tiệm đó thôi.” Cậu ấy chỉ tay vào con đường hẻm sâu, chẳng thấy đâu một bóng người lưu vãng nói gì là một cửa tiệm ồn ào ở nơi đây.
“Cậu không lầm chứ?”, tôi hoài nghi. Bạn Gai lắc đầu, “Tớ chắc chắn tớ đã đứng đây, ngay con hẻm này. Nhưng còn lại thì… chẳng nhớ gì hết.”
Trời cũng sắp sập tối, gió biển thoang thoảng hơi muối mặn. Con hẻm trước mặt chúng tôi đâm thẳng từ quảng trường ra bến cảng. Tôi thoáng thấy sắc trời đang dần sậm lại, mặt trời dần lún xuống mặt nước khiến con hẻm càng thêm tối tăm. Nhưng đằng nào cũng tới đây rồi, tôi quyết định thử một phen, nhỡ đâu có manh mối gì sao.
Chia tay bạn mình, tôi cầm chiếc hộp vào trong hẻm. Vừa đi, tôi vừa nhìn mọi góc cạnh của hộp xem chúng tôi có còn bỏ sót chỗ nào không. Tiếng chim hú làm tôi lạnh sống lưng. Có tiếng thì thầm văng vẳng bên tai. Là ai? Tim tôi đánh liên hồi. Mặt trời đã lặn rồi, chung quanh chẳng còn ánh sáng nào ngoài vài tia lửa lập lòe từ bến cảng nơi cuối con đường. Lại nữa, tiếng thì thầm đó. Nỗi sợ dâng trào, tâm trí tôi chẳng buồn nghĩ gì khác ngoài việc cắm đầu chạy. Tôi ôm chặt chiếc hộp, cố lao về phía trước. Thế nhưng, càng chạy, tôi cảm tưởng như ánh lửa trước mặt càng xa. “Con hẻm này vốn dài thế sao?” Tôi tự hỏi trong hoang mang còn chân thì cố bước dài hơn nữa.
“Ặc!” Một miếng gạch lồi. Tôi lổm ngổm bò dậy, phát hiện chiếc hộp đã văng ra một khoảng khá xa. Vội vàng phủi đất cát, tôi chạy đến nhặt nó lên. May thay, chiếc hộp không bị sứt mẻ gì. Chưa kịp thở phào, tôi chợt nhận ra con hẻm không còn tối nữa. Một luồng sáng mạnh bừng lên ngay khóe mắt. Quay sang, từ đâu một cửa tiệm xuất hiện ở đó, với ô kính màu được trang trí hình bánh răng có hai cây kim ở giữa.
“Đâu ra đây? Ngẫu nhiên nữa hả?”
Tôi ghé mắt qua lớp kính màu. Nhìn bề ngoài như một cửa tiệm nhưng bên trong giống công xưởng hơn. Toàn đồ nghề chế tác. Nếu đây là nơi bạn Gai đó nói thì, tôi hít một hơi thật sâu, gõ cửa. Không tiếng hồi đáp. Tôi đánh bạo bước vào, một luồng gió mạnh ập đến. Xung quanh bừng sáng, trước mắt tôi là một gian phòng lớn chứa cơ man các loại máy móc kỳ lạ. Tiếng thì thầm ban nãy trở nên rõ hơn, là ai đó đang ngân nga. Giọng hát nhanh chóng chìm lỉm trong đủ loại tiếng búa, tiếng cưa hỗn tạp. Tôi đi quanh căn phòng, trầm trồ trước độ tinh xảo của những món đồ.
“Không biết ai làm ra mấy món này đây? Giỏi thật.”
Tiếng ồn đột ngột ngừng lại. Tiếng kéo ghế. Tôi nhìn về hướng âm thanh phát ra, một bóng hình to lớn hiện lên trên tường. Chẳng biết thế lực nào run rủi, tôi vội vàng tìm một góc để trốn. Ai biết được chủ nhân nơi này có phải người tốt hay không? Cứ trốn trước đã cho an toàn. Tôi thầm nghĩ trong lúc yên vị dưới gầm một cái bàn gần đó. Tiếng bước chân lại gần, rồi xa. “Mình an toàn rồi chăng?” Tôi lén nhìn ra ngoài xem xét tình hình…
“Hù! Tìm ra rồi nhé.”
“Aaaa!” Chiếc hộp trên tay rớt xuống, lăn lông lốc. Chân tôi bủn rủn, tim đập thình thịch đến vọng cả tiếng.
“Chết, ta xin lỗi. Ngươi có sao không?”, trông bộ dạng hoảng hốt của tôi, người ấy vội vàng cúi xuống.
“Lần này ta muốn thử chào đón bất ngờ chút. Nhưng… có vẻ hơi sai kế hoạch rồi.” Người trước mặt cười cười, kéo tôi đứng dậy.
“Thưa, ngài là…”
“Người Giữ Lửa Rhymastic. Còn ngươi, lần này ngươi có gì đây?”
Nghe người trước mặt xưng tên, tôi vội vàng định thần, cúi người chào.
“Xin kính chào ngài Rhymastic, thật vinh hạnh cho tôi khi được diện kiến ngài ở đây.”
“Ừ, ta cũng vậy. Nào, giờ chúng ta đi vào vấn đề nhé. Nhưng trước hết thì làm chén trà với ta chứ?” Ngài Rhymastic cười cười, tay khẽ vẫy gọi. Một bạn Gai từ trong căn phòng ban nãy đi ra, mang theo một chiếc dĩa bày biện đơn giản nhưng trông ngon mắt vô cùng.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, tôi chỉ biết cầm chiếc hộp lại gần. Bạn Gai kia đặt trên bàn một bình trà còn rất ấm, đi kèm là hai cái cốc nhỏ kèm dĩa bánh quy và mứt.
“Món bánh quy này…” tôi phân vân.
“À, ngươi yên tâm. Bánh quy này không có hạt đâu. Cứ ăn thoải mái vào.” Lời mời của ngài dấy lên trong lòng tôi những câu hỏi hoài nghi. Làm sao ngài ấy biết tôi không ăn được hạt? Là do năng lực của Người Giữ Lửa? Tôi cắn miếng bánh nhỏ và bất ngờ trước vị ngon của nó.
Trà được bạn Gai con rót ra, tỏa hương hoa thơm lừng. Tôi khẽ nhấp ngụm trà, cảm thấy những xáo động trong lòng từ chiều đã được xoa dịu. Có thể là tôi sẽ quên mất mục đích chính của mình nếu như không có sức nặng của chiếc hộp ở trên đùi nhắc nhớ tôi.
“À, thưa ngài. Chuyện là, tôi nhặt được một chiếc hộp lạ. Tôi nghĩ trong này có chứa một món đồ quan trọng nhưng dù đã tìm mọi cách, tôi vẫn không thể mở nó ra được.” Nói rồi, tôi đưa chiếc hộp cho ngài ấy. Ngài Rhymastic nhận lấy chiếc hộp, mân mê một hồi rồi bật cười.
“Lần này là hộp à. Ngươi tìm đến đúng chỗ rồi đấy. Đây là chiếc hộp do công xưởng ta chế tác.”
Tôi mừng rỡ, “Thưa, vậy làm sao để mở chiếc hộp này ra ạ?”
Người Giữ Lửa lần mò một hồi, đẩy nhẹ một góc hộp. Hoa văn chong chóng xoay vòng. Ngài ấy lấy từ đâu một cây dùi nhỏ, chỉ tôi “Ở đây có một cái lỗ, cần phải có chìa khóa để mở. Nhưng chìa khóa ta làm mất rồi, nên dùng tạm cái dùi này vậy.” Nói rồi, ngài Rhymastic đẩy đầu dùi vào lỗ nhỏ, xoay nhẹ. Tiếng cạch cạch nho nhỏ vang lên. Mặt chong chóng của hộp tự động đẩy ra, để lộ một khoảng tối bên trong. Tôi vỡ òa, vội vàng nhìn xem món đồ bí ẩn đó là gì.
Chiếc hộp chứa mỗi hai món: một con búp bê dây cót và một con thú máy.
“Là con thỏ”
”Là con vịt nhỉ?”
Tôi và ngài Rhymastic cùng đồng thanh. Nhưng, dường như đáp án của chúng tôi không giống nhau.
“Thưa ngài, theo ngài đây là con vịt ạ?” Tôi cầm con thú máy lên để nhìn kỹ hơn, xem liệu mình có bị nhầm chỗ nào không.
“Nếu ngươi thấy đó là con thỏ, thì nó là con thỏ. Đừng nghĩ nhiều quá.” Người Giữ Lửa cười vang. Đoạn, ngài ấy xòe tay ra, “Con vịt này, ngươi cho ta nhé. Còn con búp bê dây cót đó là dành cho ngươi.”
“Vâng, tôi rất vui lòng, thưa ngài.” Tôi vội vàng đặt con thú máy vào tay ngài, phát hiện ra nó bị khuyết một lỗ.
“Chắc ngài ấy muốn sửa nó.” Tôi thầm nghĩ.
“Con búp bê dây cót đó, hãy luôn mang bên người. Nó sẽ giúp ngươi bất kỳ lúc nào.” Ngài ấy chỉ vào con búp bê trong hộp, dặn dò. Tôi nhẹ nhàng cầm nó lên, xoay khóa. Tiếng nhạc du dương cất lên, người tôi lâng lâng như thể đang đứng giữa một lễ hội.
“Chào nhé.” Tiếng ngài Rhymastic vọng lại từ xa, bạn Gai con kia đã cầm tay tôi dắt đi từ bao giờ. Đột ngột, nhạc dứt, tôi nhận ra mình đang ở bên kia con hẻm, gió biển táp thẳng vào mặt, mặn chát.
Tôi vội quay đầu lại nhưng cửa tiệm đó đã biến mất từ lúc nào. Con búp bê trên tay, là sao? Tôi ngơ ngác, cố nhớ lại những chuyện đã diễn ra nhưng đọng lại trong ký ức chỉ là một chiếc hộp mở toang, con thỏ máy, con búp bê dây cót và món bánh quy… rất ngon.
Đang không biết làm sao với món đồ mình đang cầm, tôi chợt phát hiện phía xa, một Gai con bé nhỏ đang trùm chiếc áo xanh của lãnh địa Cửu Long, nhìn chăm chăm về phía biển.
“Em làm gì ở đây? Ba mẹ em đâu?” Chẳng biết vì lí gì, tôi lại nghĩ mình cần phải hỏi chuyện Gai con bé nhỏ này.
“Ba em đang giao đồ cho thuyền buôn. Em đang đợi.”
“Từ Cửu Long đến đây có mệt không?”
“Dạ, mệt nhưng vui lắm ạ. Em được thấy rất nhiều chim luôn, còn nhặt được cái lông vũ nữa. Mà ban nãy gió mạnh quá, lông của em bay mất rồi.” Gai bé nhỏ chợt ỉu xìu.
“Em thích chim lắm hả?”
“Dạ, thích cực. Em rất muốn được ngắm…” Sự chú ý của em đột ngột rơi vào con búp bê trên tay tôi.
“Em thích không.” Tôi chìa con búp bê ra, “Thích thì tặng em nhé.”
Đôi mắt của Gai con bé nhỏ sáng bừng lên. Em chìa cả hai tay ra, nhận lấy món quà của tôi.
“Con búp bê dây cót đó, hãy luôn mang bên người. Nó sẽ giúp em bất kỳ lúc nào đấy.” Nói xong, tôi giật mình. Thông tin này, từ đâu mà tôi biết để nói với em như vậy. Gai con bé nhỏ ấy không nghĩ nhiều, chỉ nở nụ cười tươi
“Dạ, em sẽ luôn mang nó bên mình.”
***
“Xin thứ lỗi cho tôi. Món bánh trông rất ngon nhưng tôi không ăn được hạt ạ.”
“Ồ, thế sao. Vậy ta sẽ đổi sang món khác nhé. Trong lúc đó, cùng mở chiếc hộp xem nào.”
[…]
“Là con thỏ và… cái túi.”
“Chà. Cái túi này sẽ giúp ích cho ngươi đấy. Giữ thật kỹ, chỉ được phép mở khi cần thiết.” Ngài Rhymastic mỉm cười đầy bí ẩn.
Phần tôi, chiếc túi đó luôn được tôi mang bên mình, phòng khi có chuyện.
[…]
“Này, con chim đó. Nó đang nhìn tụi mình đúng không?”
“Ừ, làm sao đây. Không qua được đoạn rừng này thì chẳng còn lối nào khác để tới được căn cứ Gieo Hạt đâu.”
Tôi lo lắng núp trong bụi cây, không dám thở mạnh. Sợ chỉ cần một chiếc lá động, sinh vật kỳ dị trên trời kia sẽ lao xuống chúng tôi mất. Ngẫu nhiên, tay tôi vướng phải cái túi nhỏ bên hông. Tôi không nhớ mình có đeo cái túi đó trước khi đi. Chắc do nó được buộc cùng với gói tư trang…
Lời nhắc ngày đó ùa về.
“Đã đến lúc rồi chăng?”, tôi nhanh chóng tháo sợi dây ra.
Bên trong, là một con búp bê dây cót.
08/04/xxxx, Lãnh địa Tinh Tú.