Vương quốc Chông Gai trong mắt bè bạn phía bên kia đại dương là nơi chứa đựng đầy những điều kỳ diệu. Họ không chỉ ngưỡng mộ quyền năng, sức mạnh của gia tộc Người Giữ Lửa mà còn trầm trồ trước những thứ tưởng chừng chỉ xuất hiện trong truyện kể. Chẳng hạn như cánh đồng hoa nhiệm màu ở lãnh địa KaMe, khu rừng Tình Yêu Ngủ Quên được bao bọc bởi màn sương mù bí ẩn, hay thường được nhắc đến nhiều nhất là cửa hiệu Cao Gót Hồng của lãnh địa Phát Tài. Ở cửa hiệu Cao Gót Hồng có phép màu gì mà ai cũng truyền tai nhau rằng đây là nơi sẽ thay đổi cuộc đời bạn? Câu hỏi đó chưa ai trả lời được, nhưng các Gai con đều đồng thuận một điều: nếu muốn ăn vận thật thời trang, hãy đến mua quần áo tại cửa hiệu Cao Gót Hồng. Đây là niềm tự hào của lãnh địa Phát Tài, và Gai con may vá làm việc tại cửa hiệu như chúng tôi sẽ giúp nâng cao lòng kiêu hãnh của khách bốn phương bằng trang phục xinh đẹp, lộng lẫy.Gần đây, cửa hiệu Cao Gót Hồng bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối. Tuần lễ mùa Đông sắp tới, vương quốc Chông Gai nô nức đón chờ mùa lễ hội cuối cùng của năm. Thường lệ, chúng tôi sẽ nhận những đơn hàng may thêm quần áo ấm, chỉnh sửa lại áo choàng lông để các Gai con xúng xính chơi hội. Thế nhưng, năm nay yêu cầu may mặc của các Gai con đã thay đổi.Nguyên nhân có lẽ là vào đêm hội thu hoạch, các vị anh hùng Giữ Lửa tụ họp cả ở lãnh địa Phát Tài và cùng nhau, chúng tôi ca hát, nhảy múa. Các Gai con đã quá quen thuộc với trang phục lộng lẫy của ngài BB Trần. Như mọi khi, ngài ấy luôn là trung tâm của sân khấu, là điểm sáng của lễ hội. Thế nhưng, ánh sáng đêm hôm ấy không chỉ đến từ một ngôi sao duy nhất. Ngài Thanh Duy, với tấm áo choàng dài được thêu dệt cầu kỳ, đính đá chói lóa, trên lưng là đôi cánh rực rỡ khiến các Gai con không khỏi trầm trồ, ngưỡng mộ. Cùng với ngài BB Trần, hai vị anh hùng đã bước đi kiêu hãnh trong tiếng hò reo của các Gai con Phát tài và cái lắc đầu bất lực từ những Người Giữ Lửa khác. Ngọn lửa ganh đua “cái áo, cái quần” của hai ngài đã hun đúc trong lòng Gai con đêm đó niềm khao khát được trở nên lộng lẫy, xinh đẹp không kém một ai. Kết quả là tuần lễ mùa đông năm nay, đơn đặt hàng bắt đầu xuất hiện những yêu cầu phức tạp hơn, chẳng hạn: “Tôi muốn may một chiếc váy lông dài, thêu hoa hồng đỏ và đính đá ở trên ngực” hay “Tôi muốn thêm cả tùng váy ở phía sau, và nhờ tiệm đính thêm ren mẫu số 2 ở hai tay áo”. Thậm chí xuất hiện cả những yêu cầu mơ hồ như “Tôi muốn một bộ quần áo thật lồng lộn không kém ai”. Nói sơ qua cũng đủ thấy ham muốn được tỏa sáng của các Gai con đã rừng rực đến nhường nào. Phong trào ăn vận này đã khiến các Gai con may vá làm việc luôn tay đến mức gần như quá tải. Cứ tưởng làn sóng “cái áo, cái quần” của ngài BB Trần và ngài Thanh Duy chỉ thôi thúc ngọn lửa của các Gai con. Nhưng không ngờ, nó còn lan truyền đến cả những Người Giữ Lửa khác.Còn 5 ngày nữa là đến tuần lễ mùa Đông, các đơn hàng cũng hoàn thành gần hết. Tôi cứ ngỡ rằng mình cuối cùng cũng được thả lỏng cho đến khi một Gai con đưa đến đơn hàng mới: “Ta muốn đặt may một bộ trang phục tỏa sáng như ánh mặt trời.” cùng với tờ giấy ghi số đo cơ thể đi kèm. “Tỏa sáng như ánh mặt trời? Ý ngài ấy là sao nhỉ?” một Gai con thắc mắc. Rồi cậu ta nhanh chóng mang đến bàn nhiều mẫu vải đủ loại sắc vàng, lo lắng “Vải satin nhũ đã hết mất rồi. Còn chừng này, làm sao để may ra bộ trang phục tỏa sáng như mặt trời đây?” “Hay mình đính thêm hạt vào, chúng mình còn dư nhiều hạt trang trí mà”, một Gai khác nêu ý kiến.“Nếu thế sẽ thô lắm, và nó cũng chỉ lấp lánh chứ không “tỏa sáng” như yêu cầu của vị khách.”“Thế ý cậu “tỏa sáng” đó là như thế nào? Tôi nghĩ chúng mình nên có một bản phác họa đã.”Tôi im lặng, “tỏa sáng như ánh mặt trời?”, yêu cầu đó làm tôi không khỏi phân vân, ánh sáng mà vị khách mong muốn sẽ như thế nào đây? “Này, cậu ơi!”, bạn Gai gọi làm tôi giật thót, “Cậu vào xem những thiết kế này, cái nào có thể “tỏa sáng” đây?”. Mọi người đã vẽ ra rất nhiều mẫu. Nhưng linh cảm làm nghề của tôi mách bảo, chưa có mẫu nào thực sự đáp ứng được yêu cầu của vị khách ấy cả. “Hay là chúng mình trao đổi thêm với ngài ấy?”, một Gai con đề xuất, “Cứ đoán mò vậy sẽ hết thời gian mất. Trong lúc đó, mình tranh thủ hoàn thành nốt những đơn hàng đang làm dở với cả nhập thêm vải satin vàng nữa.” Mọi người đều đồng ý. Tôi được nhiệm vụ biên thư trao đổi.“Thưa Người Giữ Lửa đáng kính,Chúng tôi rất vinh hạnh khi nhận được đơn đặt hàng. Tuy nhiên, yêu cầu của ngài có chút mơ hồ, vì thế chúng tôi rất mong được nghe nhiều hơn về bộ trang phục mơ ước của ngài. Mong sớm nhận được phản hồi từ ngài.”Rất nhanh, thư phản hồi đã được gửi đến, nội dung ngắn gọn đến đau lòng.“À. Nói chung ta muốn bộ đồ thật lộng lẫy, nổi bật nhất đêm hội luôn ấy.”“Chà, khó đây! Tôi mới xem qua số đo ghi kèm thì chắc chắn đây là đơn đặt hàng từ Người Giữ Lửa rồi.”Một Gai khác gật đầu đồng tình, “Ừ, tôi biết mà. Nên là càng không thể làm sơ sài được. Tôi nghĩ mình nên hỏi ngài ấy thêm nữa.” Thế là tôi lại tiếp tục biên thư.“Ta muốn trang phục của mình dễ vận động chút. Và thiết kế sẽ phù hợp với chủ đề của hội mùa Đông năm nay.”“Ngài ấy kiệm lời nhỉ? Có lẽ nào đây là yêu cầu của ngài Hoàng Hiệp không?”, tôi thắc mắc.“Tôi không nghĩ vậy. Ngài Hoàng Hiệp hiền lắm.” Bạn Gai con khác lắc đầu, rồi chúng tôi tiếp tục châu đầu vào hàng chục mẫu thiết kế đang bày trên bàn. Mẫu nào cũng đẹp cả, nhưng để đáp ứng được ba yêu cầu: “dễ vận động”, “hợp chủ đề” và “nổi bật nhất” thì quá khó. Ai có thể bì được mức độ ăn diện lộng lẫy của ngài BB Trần, trừ ngài Thanh Duy. Nhưng với niềm kiêu hãnh đang cháy trong tim, chúng tôi đồng lòng quyết tâm sẽ thiết kế ra bộ quần áo tỏa sáng nhất đêm hội sắp tới.Chợt, một Gai con thốt lên: “Nè! Hay là thay vì dùng tùng váy như ngài BB Trần, chúng mình sẽ thêm cổ áo xếp viền cứng và đính ngọc trai. Nếu thế thì trang phục sẽ bớt cồng kềnh hơn.” “Ý hay đó!” Một Gai con khác đồng tình, “Với chúng mình có nên may một tấm áo choàng bằng vải nhung đen thêu chỉ vàng, như thế sẽ rất hợp với lễ hội mùa Đông.”“Nhưng nó sẽ không tỏa sáng như ánh mặt trời!”, tôi lên tiếng. Đây quả thực là câu đố khó nhất cần được giải đáp. Thế nào là “tỏa sáng” nhỉ? Chúng tôi đều có những câu trả lời riêng nhưng chưa có cái nào đủ thỏa mãn tất cả. “Chíp!”, tiếng kêu bé xíu bên cửa sổ khiến chúng tôi đồng loạt quay đầu. Là con chim cưng của ngài Tuấn Hưng, hôm nay nó lại tiếp tục dạo chơi ở thành phố. Chắc hẳn ngài ấy đang lo sốt vó cả lên đây. Bộ lông xanh mướt của nó thu hút tôi. Không cần ngọc ngà, đá quý gì đính trên người, chú chim bé nhỏ dường như tỏa sáng dưới nắng, đáng yêu đến mê hồn. “Nè!”, bạn Gai đầu tiên thì thào, “Nếu mình may tấm áo choàng bằng lông chim… ”. Cả bọn sững người, chờ đợi bạn tiếp tục. “Phủ vàng lên từng sợi lông, đính lên vải satin và bọc trong là một lớp nhung giữ ấm.” “Ý kiến hay!”, chúng tôi đồng thanh. “Nhưng tìm đâu ra lông chim? Còn mỗi hai ngày. Trong kho đã hết lông rồi, ra tìm mua ở cảng Tinh Tú chưa chắc có…”“A! Thế thì để mình. Bạn mình ở lãnh địa KaMe kể, dạo này trong rừng, mọi người nhặt được nhiều lông chim lắm, cái nào cái nấy to gần hai bàn tay. Giờ xuất phát sẽ kịp!”, một Gai con reo lên.Thế là chúng tôi phân công nhiệm vụ cho nhau, tập trung hết công sức và tài nghệ của mình vào từng chi tiết của bộ trang phục. Chiếc viền cổ đính ngọc trai thanh lịch, bộ quần áo bằng nhung đen thêu chỉ vàng ở gấu quần tỉ mỉ. Và chiếc áo choàng, ấm áp nhờ lớp nhung bên trong, đính hàng ngàn chiếc lông chim phủ vàng. Với số lông còn thừa, chúng tôi làm thêm cả bộ cầu vai. Cuối cùng, trang phục cũng hoàn tất một ngày trước khi lễ hội bắt đầu.“Tôi xin phép thay mặt Người Giữ Lửa đến lấy trang phục!”, một Gai con xuất hiện ở cửa, trang trọng cúi chào. Nhìn ánh mắt bất ngờ của cậu ta, chúng tôi ai nấy cũng phổng mũi tự hào. Nhưng chưa kịp hỏi ngài ấy đó là ai, bạn Gai đó đã đi mất. Sau đó, chúng tôi cũng tất bật chuẩn bị cho lễ hội nên câu hỏi đó đã chìm vào quên lãng.oOoĐêm hội năm nay, như thường lệ, ngài BB Trần tiếp tục tỏa sáng trên sân khấu, thậm chí có phần lồng lộn hơn năm trước. Ngài ấy khoác lên người hẳn tấm áo dài đính đá lấp lánh, đội vương miện tai mèo kiêu kỳ, ngỡ như bức tượng ngọc mà người nghệ nhân đã kỳ công chế tác. Các Gai con ai nấy đề trầm trồ trước sắc đẹp diễm lệ ấy, nhưng rồi, một giọng nói cất lên:“S.T Sơn Thạch! Đó chính là ta!”Chúng tôi ngẩn ra, ngài S.T Sơn Thạch đang diện trên người bộ trang phục mà chúng tôi đã cùng nhau tâm huyết may nên. Viền cổ ngọc trai, tấm áo choàng lấp lánh ánh vàng. Toàn thân ngài được bao phủ trong bộ lông vàng, lộng lẫy chẳng khác gì vị chúa của loài chim và trông ngài tỏa sáng như mặt trời. Đúng như yêu cầu, trang phục và thần thái của ngài ấy đã trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn ngưỡng mộ, tôn kính. “Ra đó là yêu cầu của ngài S.T Sơn Thạch”, bạn Gai bên cạnh thì thào.Tôi gật đầu, bật cười. Đêm hôm đó, trang phục của ngài S.T Sơn Thạch được nhận được bao nhiêu là lời khen ngợi. Các bạn Gai khác còn thủ thỉ với chúng tôi, rằng muốn được mặc bộ trang phục lấp lánh như thế vào mùa hội tiếp theo. Và trùng hợp sao, năm nay, ngày sinh nhật của ngài ấy cũng nằm trong tuần lễ mùa Đông. Thế nên, như một món quà cảm ơn đầy trân trọng, Gai con may vá chúng tôi đã làm tặng cho ngài một chiếc ghim cài bé xinh bằng bạch kim hình bông tuyết. Theo lời bạn Gai con sứ giả, ngài S.T Sơn Thạch thích món quà ấy lắm.Và sau đó, làn sóng “cái áo, cái quần” tiếp tục dâng cao. Không chỉ trong mùa hội, ngày thường, cửa hiệu Cao Gót Hồng vẫn tiếp tục nhận về những đơn yêu cầu phức tạp, lồng lộn hơn. Số quần áo may ra nhiều đến mức, chúng tôi đã xin lãnh chúa được trưng bày chúng trên những con đường của lãnh địa Phát Tài. Đây chính là niềm kiêu hãnh của Gai con chúng tôi, và là một trong những điều kì diệu của vương quốc Chông Gai. oOo