Tại lãnh địa Tinh Tú, người ta tìm thấy một câu chuyện nhỏ trong cuốn nhật ký bị bỏ quên của Gai con lữ hành.
Chuyện kể rằng, có một gia đình Gai con nọ sống hạnh phúc ở bến cảng Mộng Mơ. Vào mùa đánh bắt, người cha trong gia đình theo đoàn ra khơi thả lưới. Không may gặp phải bão lớn, cả đoàn thuyền mất tích chốn biển xa.
Những tưởng bi kịch cứ thế diễn ra, nhưng kỳ lạ thay, sau một giấc mơ dài dai dẳng, tất cả bọn họ tỉnh dậy nơi bến cảng thân thuộc, lại lần nữa sum họp bên gia đình. Các Gai con cho rằng họ đã sống sót nhờ có ngài Tự Long viết lại dòng thời gian. Nhưng…
Nếu thời gian đã bị đảo ngược, vậy tại sao vẫn còn có người biết đến quá khứ xa kia?
“Này, chờ tôi với!” Tiếng la của đám trẻ Tinh Tú vang khắp cả con đường dài. Chiều tà phủ lên mái đầu chúng những cơn gió biển mát rượi. Có bốn, năm đứa nhỏ hiếu động đùa nô trên con đường song song với mặt biển. Chúng thi nhau hò reo, và cười thật lớn, bước chân nhanh thoăn thoắt cuộn theo từng chiếc lá xào xạc trên đường. Buổi chiều ở lãnh địa Tinh Tú lúc nào cũng trôi qua yên bình như thế.
Đứa nhỏ mà tôi biết là một trong số chúng. Nó và cả đám bạn khoái nhất trò trốn tìm.
Có một hôm, khi đang mải mê tìm chỗ nấp, nó bất chợt tìm thấy một cánh cửa kỳ lạ dựng trong con hẻm vắng tanh. Cánh cửa ấy rất lớn, nó kể, tay nắm cửa cao quá cả đầu nó, cao đến độ với chiều cao của Gai con, ai trong số chúng tôi cũng đều phải kiễng chân lên may ra mới mở được. Một cánh cửa khổng lồ.
Nó hiếu kỳ dùng hết sức bình sinh để đẩy cửa bước vào, và thứ bên trong không khỏi làm nó choáng ngợp.
Đó là một cửa hiệu cổ kính chứa chật ních những con búp bê đủ loại, cửa hiệu không khang trang, rộng rãi như hiệu Cao Gót Hồng ở Lãnh địa Phát Tài, nhưng đồ đạc nhiều có khi chẳng kém. Nó nhìn quanh cửa hàng một chốc, có búp bê kỹ sư với chiếc mũ bánh răng trông nặng trịch, búp bê cướp biển với miếng vải bịt mắt đã sờn màu, cả búp bê công chúa với đuôi váy bồng bềnh nhồi trong tủ kính. Gai con bé nhỏ tròn mắt ngạc nhiên, mãi đến khi nó bị đánh động bởi âm thanh trên gác.
Khi nghe kể lại câu chuyện ấy, tôi thấy nó thật là hiếu kỳ đến liều lĩnh. Buồn cười thay, vậy mà sau đó nó thực sự bước chân lên gác. Âm thanh “lạch cạch” vang lên một lần nữa khi nó vô tình giẫm phải một đầu dây thừng vắt xuống cầu thang.
Đèn sáng, nó giật mình, rồi ngay sau đó lại quên sợ mà trầm trồ ngước về phía mớ dây treo trên gác xép.
“Đẹp quá!” Gai con nhỏ thốt lên khi vừa trông thấy con rối trước mặt, một con rối hoàng tử tinh xảo đến diệu kỳ. Chàng khoác trên mình bộ cánh trắng tinh tươm, hai cầu vai vàng rực lấp ló sau mái đầu đang gục xuống. Con rối hoàng tử có hai gò má cao, hàng lông mi dài và đôi môi mỉm cười nhẹ. Chàng đeo găng tay trắng, đi đôi ủng hiệp sĩ và giắt kiếm dài bên hông, rõ ràng là hoàng tử trong truyện cổ tích.
Gai con nhỏ thích thú với cửa tiệm ấy vô cùng, nó tò mò đến sát bên cạnh con rối hoàng tử. Ngay khi vừa định nâng chiếc dây buộc con rối lên tay, một hồi chuông ngân dài, vang vọng khắp các con phố đã giục nó phải chóng về nhà.
Nó tự biết mình phải rời đi thật sớm, vì chuông đã reo, và bạn bè nó còn ở bên ngoài chờ nó hoàn thành trò chơi dang dở. Thế là nó lặng lẽ leo xuống căn gác, rời khỏi ngôi nhà nhỏ có căn phòng búp bê lúc chiều tà sắp sửa đổ hoàng hôn.
“Không được rồi, nhanh kẻo trời tối mất.” Gai con nhỏ nhủ thầm rồi chạy thật vội về phía bến cảng. Nó không thấy người bạn nào còn chơi trên con đường cũ, không thấy cả những chiếc bóng con con tất bật sửa soạn bữa tối trong những căn nhà hai ven đường như những hôm khác. Sự vắng vẻ ấy làm nó bỗng chốc lo sợ, nó bèn chạy nhanh hết sức. Trời bỗng đổ cơn mưa.
Thoáng thấy cơn giông kéo tít về tận phía biển xa, và đường chân trời bắt đầu lóe lên những cơn sấm ì đùng giận dữ, Gai con nhỏ bỗng òa lên khóc. Nó như nhìn thấy những con thuyền ngoài khơi chao nghiêng trên từng cơn sóng, căn nhà ấm cúng của nó bên bến cảng cũng chẳng thấy bóng ai. Chuông đã ngừng reo từ lâu, và nó tự trách mình đã không thể về nhà trước khi hồi chuông chiều kết thúc.
“Đừng sợ, chúng ta cùng về nhà nhé?”
Một giọng nói du dương, ấm áp bỗng chợt cất lên. Nó ngẩng mái đầu còn giàn giụa nước mắt, là hoàng tử rối trên gác mái của cửa hiệu kia.
Hoàng tử đang nhìn nó âu yếm, đưa đôi bàn tay đặt nhẹ lên vai nó. Trong thoáng chốc, nó thấy cảnh vật xung quanh mình như đang tan biến mất. Đến khi nước mắt đã khô, Gai con nhỏ nhận ra mình vừa tỉnh dậy trên chiếc giường thân thuộc, như mọi buổi sáng khác. Hình như nó vừa mới mơ một giấc mơ chân thực đến lạ kỳ.
Hoặc giấc mơ ấy phải chăng chính là hiện thực đã xa xôi, vì nó thấy, trên bến cảng Mộng Mơ thân thuộc, khi mặt trời vừa chiếu sáng khắp mặt biển êm đềm, từng con thuyền đã nối đuôi nhau xếp hàng ngay ngắn ở bến đỗ tự lúc nào. Và trên bãi biển lung linh cát trắng, nó thấy những Gai con đã xa khơi khi trước, từng tốp từng tốp đang thong dong trên bãi biển. Đứng cùng với họ là đoàn Người giữ lửa đáng kính nghiêm trang. Gai con nhỏ tròn mắt trông vào hàng ngũ Người giữ lửa, nó thấy vị hoàng tử trong giấc mơ hôm qua. Và trong chốc lát, hình như ngài cũng đang nhìn nó. Ngài mỉm cười nhẹ, đưa ngón tay đặt trước miệng rồi thì thầm..
“Lần sau đừng đi lung tung nữa, được chứ?”
oOo