Giai thoại Người Giữ Lửa: Cuộn Phim Ước Hẹn
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Cuộn Phim Ước Hẹn
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
“Tách!”
Tiếng chớp nháy tựa hồ có gì đó vừa đóng lại.
“Tách!”
Lại lần nữa. Ở vương quốc Chông Gai có loại dụng cụ nào phát ra được thứ âm thanh đặc thù như thế sao?
“Tách!”
Lại nữa. Nhưng tại sao lại có chớp sáng…
Tôi nhanh chóng quay đầu lại, một bóng hình đen lướt qua khóe mắt. Là ai kia?
“Nè, có phải là Gai con đó không?”
“Có thể lắm chứ.”
“Chắc là Gai con đó rồi”, những người bạn của tôi xì xào, khúc khích cười sau khi nghe tôi kể về trải nghiệm lạ lùng vừa rồi.
“Này, Gai con đó là ai? Mấy cậu phải nói rõ cho tớ biết chứ! Tớ đã rất sợ đó.”
“À, à, xin lỗi nha”, người bạn Gai con bên cạnh an ủi, “đây là một truyền thuyết đã có trên lãnh địa Phát Tài từ lâu rồi.”
“Truyền thuyết gì?”, tôi thắc mắc. Háo hức, những người bạn Gai con bắt đầu đua nhau kể lại những câu chuyện truyền tai muôn thuở của lãnh địa Phát Tài. Những câu chuyện ấy, không phải lần đầu tôi được biết. Vì trước khi đến đây, ở thư viện của lãnh địa Tinh Tú, tôi đã nghiên cứu rất nhiều về Phát Tài, dù thực tế vẫn khác xa so với những gì sách vở ghi chép lại. Tôi còn nhớ như in bức tranh vẽ con đường y phục đầy sắc màu, nhớ như in những lời tán thưởng về sự lộng lẫy trong Cửa hiệu Cao Gót Hồng. Còn cả lời đồn rằng vô số các kiểu lễ hội được tổ chức gần như là mỗi ngày trên quảng trường lãnh địa. Tất thảy những điều được ghi chép dường như đều bất lực trong việc bộc lộ toàn vẹn sự xinh đẹp, lộng lẫy và náo nhiệt nơi đây. Nhưng, còn truyền thuyết đô thị nào nữa?
“Ừm, nên kể từ đâu nhỉ…” Bạn Gai con gõ gõ trán. “Tụi tớ nghe kể rằng những khi tham gia lễ hội ở Phát Tài, đôi khi các Gai con sẽ nghe thấy những âm thanh kỳ quái. Đó là thứ tiếng động rất sắc, rất gọn, còn có ánh sáng chớp nhoáng. Tuy nhiên, không cần sợ hãi vì âm thanh ấy chứng tỏ lễ hội đang được những Người Giữ Lửa trực thuộc lãnh địa Phát Tài bảo vệ.”
Rốt cuộc câu trả lời chẳng giúp tôi an tâm hơn, phần nào nỗi sợ trong tôi đã biến thành cảm giác hoang mang, ngờ vực.
“Nhưng bóng hình tớ thấy… đâu giống vóc dáng của Người Giữ Lửa?”
“Chắc là sứ giả của các ngài.” bạn tôi điềm nhiên, “Rất có thể ấy chứ.”
“Nhưng sứ giả của Người Giữ Lửa thì việc gì phải chạy khi tớ quay lại nhìn.” Tôi cố chứng minh với các bạn Gai con sự bất thường nhưng dường như mọi người đều không mảy may nghĩ ngợi gì. Một bạn Gai con vỗ vai an ủi: “Nào, đừng lo quá. Lễ hội của Phát Tài luôn được Người Giữ Lửa bảo vệ nên sẽ không ai làm hại đến chúng ta đâu. Chúng mình đi dạo cho khuây khỏa nhé!” Tôi gật đầu dù trong lòng vẫn còn xáo động với vô vàn hoài nghi.
***
“Nếu là bảo vệ lễ hội, thì tại sao lại chạy vội khi thấy mình quay lại nhìn chứ? Còn ánh sáng đó, cái ánh sáng chớp nhoáng đó thì bảo vệ được ai…” Tôi mải mê suy nghĩ mà không nhận ra xe ngựa đã đi một quãng đường khá xa so với quán trọ của mình.
Vội vàng trả tiền cho bạn Gai đánh xe ngựa, tôi men theo các dãy nhà, len qua những con phố để quay lại chỗ cũ, nhưng càng đi, tôi cảm giác như đường về trọ càng thêm xa tợn. Có vẻ tôi đã đắm chìm trong những hoang mang, suy tư quá lâu rồi.
“Chỉ tại cái truyền thuyết đó…” tôi vừa đi vừa lẩm bẩm để rồi đột ngột dừng chân lại.
Đó là một căn nhà nhỏ, cửa kính, bên trong trưng bày những mảnh giấy nhỏ như tranh vẽ. Đó là tôi, là những người bạn của tôi, là lễ hội đêm qua. Tôi ngơ ngác, nhìn xung quanh tìm chuông cửa. Tôi cần gặp chủ nhân của căn nhà này.
Tiếng chuông đã vọng ba lần nhưng không lời hồi đáp. Băn khoăn một lúc, tôi quyết định bạo gan bước vào. “Xin lỗi vì đã làm phiền!”, tôi thì thầm như thể tin rằng chủ nhân của căn nhà này sẽ nghe thấy.
Khe khẽ đóng cửa lại, tôi xoay người, lướt mắt một vòng quan sát xung quanh. Căn phòng phủ đầy vải trắng, vải xanh, đủ loại vải với vô vàn món đồ kỳ lạ. Ở góc phòng, trên chiếc bàn nhỏ là một cái hộp gỗ (nhưng có đúng là hộp không nhỉ?) lắp miếng kính tròn trông rất phức tạp. Tôi mân mê chiếc hộp, phát hiện ở trên nó là những chiếc nút nho nhỏ. Tò mò, tôi thử ấn nhẹ một nút.
“Tách!” Lại âm thanh ấy vang lên cùng ánh đèn chớp nhoáng.
Đầu óc tôi đột ngột trống rỗng, “Là… là nó…” Theo bản năng, tôi vội vàng đặt chiếc hộp đó xuống, định bụng chạy thoát khỏi nơi này. Nhưng cuống quít làm sao, gần chạm đến cửa, chân tôi vấp phải mảnh vải trắng, gục ngã. Tất cả món đồ kỳ lạ trên bàn cũng theo đó rơi xuống. Tiếng đổ vỡ vang lên làm tim tôi thót lại.
“Ai đó!”
Tôi vội vàng gom hết đồ đạc rơi xuống đặt lên bàn, nhưng chưa kịp động tay, bóng hình to lớn ấy đã xuất hiện ngay trước mắt tôi.
“Em là ai?”
“Thưa… thưa…”
“Em định làm gì với những cái này?”
“Em… em bị ngã… rồi chúng…”
Ánh mắt ấy chợt dịu lại, bóng hình cúi xuống,
“Chà, em có đau không? Đứng dậy trước đã nhé. Không sao đâu, để ta.” Nói rồi, người ấy đỡ tôi dậy, nhẹ nhàng phủi bụi rồi ân cần, “Làm sao em lại vào được đây, ta nhớ mình đã *** kỹ lắm mà.”
Tôi lắc đầu, kể lại tất cả, chuyện đi lạc đến chuyện tự ý “xâm phạm gia cư bất hợp pháp” vì thấy những tấm tranh kỳ lạ treo trên tường.
“Thưa ngài, liệu tôi có thể được biết quý danh của ngài? Và chiếc hộp đằng kia”, tôi chỉ qua góc phòng, “đó là gì vậy ạ?”
Người ấy mỉm cười dịu dàng, cầm chiếc hộp đến gần, “Ta là Người Giữ Lửa Thiên Minh. Còn đây là máy ảnh.”
Nghe tên Người Giữ Lửa, tôi ngơ ngác nhớ lại những câu chuyện về ngài Thiên Minh, vị anh hùng tài năng của vương quốc Chông Gai. Giọng hát trầm ấm, những con mắt hiển hiện trên nền trời với vô vàn sắc thái cảm xúc, và tiếng tách bí ẩn…. Tôi vội vàng cúi chào người trước mặt, bày tỏ lời xin lỗi chân thành nhất vì đã bất kính bước vào không gian của ngài ấy. Thế nhưng, ngài Thiên Minh dường như không chút giận dữ. Nụ cười dịu dàng ấy vẫn còn, ngài nhẹ nhàng xoa đầu tôi: “Không sao, cũng có thể sợi dây định mệnh đã dẫn dắt em đến gặp ta chăng?”
“Sợi dây định mệnh?”
“Đó là khi em chân thành tâm nguyện, mong ước một điều gì đó thì vũ trụ sẽ buộc em vào một sợi dây, để sợi dây đó dẫn dắt em đến những nơi em cần đến, gặp những người em cần gặp, tất cả là để giúp em đạt được ước muốn của mình.”
“Thưa, ngài có nghĩ điều này có hơi… duy tâm, và mơ hồ không… Như cách người ta hay vận đến “ngẫu nhiên” để lí giải nhiều sự trên đời?”
Dứt lời, tôi vội bịt miệng mình lại. Tại sao tôi lại hỏi câu hỏi đó? Tại sao khi không đầu tôi lại xuất hiện bóng hình cái xưởng nhỏ nào? Tôi khẽ nhìn lên ngài Thiên Minh, bối rối không biết nên xử sự ra sao. Ngài ấy chỉ cười, điềm nhiên,
“Có thể nó duy tâm và mơ hồ thật. Vì chúng ta không thể xác định nó bằng số liệu, bằng chứng cụ thể. Nhưng sức mạnh của nó thì chưa từng ai phủ nhận cả. Cứ tin, rồi vũ trụ sẽ đáp lại ta bằng cách ta không ngờ đến. Nên là em thử nghĩ xem, có điều gì đang làm em xao động trong lòng không?”
Tôi sực nhớ lại những bức tranh kỳ lạ mà tôi vừa thấy qua cửa sổ, “Thưa ngài Thiên Minh, cho tôi hỏi ngài có phải là người làm ra những tiếng động kỳ lạ, và cả ánh sáng kỳ lạ nữa, trong đêm hội không ạ? Bằng chiếc hộp mà ngài gọi là máy ảnh đó.”
“Đúng. Là ta.”
“Thưa, vậy những bức tranh trên tường đó, có phải nó là từ ánh sáng và tiếng “Tách!” của chiếc hộp đó làm ra không ạ?”
Gương mặt điềm tĩnh của ngài Thiên Minh trong thoáng chốc để lộ vẻ bất ngờ, “Chà, làm sao em có thể suy đoán được như thế? Em đã từng thấy máy ảnh ở đâu rồi sao?”
“Thưa không, tôi chưa từng.” tôi ngập ngừng, bóng hình chiếc hộp gỗ, bàn trà, cùng con thỏ máy chợt hiện lên rồi nhanh chóng biến mất như khói mây. Là do tôi tự ảo tưởng hay là…
“Em muốn xem kỹ hơn những tấm tranh đó không?” Nói rồi, ngài Thiên Minh cầm tay dẫn tôi đến một bức tường lớn, trưng bày cơ man những bức tranh nhỏ xíu. Tôi mân mê một bức tranh, bất ngờ trước độ mịn của màu và giấy.
“Thưa ngài, những bức tranh này sử dụng loại màu và giấy gì vậy ạ? Trông nó rất mịn và bền.”
“À, này là chất giấy đặc biệt. Ta gọi đây là phim”
“Phim ạ?”
“Ừm, đây là vật liệu dành riêng cho ta để làm nên những tấm ảnh.” Ngài Thiên Minh trả lời với ánh mắt đầy tự hào. Phần tôi, tôi nhìn ngắm một tấm ảnh có gương mặt của bạn bè mình. Là lễ hội tối qua. Tất cả như đang tua lại trong đầu tôi, tiếng cười nói, tiếng hát, ánh đèn lấp lánh, những phục sức lộng lẫy. Một tiếng “Tách!”, một ánh sáng chớp nhoáng, tất thảy đã thu lại khoảnh khắc ấy trong một tờ giấy nhỏ như thế này. Bất giác, tôi khẽ ngân nga.
“Em đang hát bài hát hôm qua sao?”
“Thưa vâng. Bức tranh của ngài làm tôi nhớ đến nó.”
“Đó là một bài hát hay nhỉ?”
“Vâng. Thưa ngài, những bức tranh này dùng để làm gì ạ? Lần đầu tiên tôi được thấy nhiều tranh đến thế này, nhưng ngài lại không trưng bày nó.”
“Để làm gì sao? Nhiều lắm chứ. Lưu giữ ký ức, lưu trữ vật chứng. Để ta không quên đi những gì ta đã trải qua, những kỷ niệm ta đã có với những người thân yêu.”
“Những người thân yêu… Vậy là còn những bức tranh của gia tộc Người Giữ Lửa đúng không ạ?”
“Đúng, đó là những bức tranh rất quý giá nên ta sẽ cất giữ chúng ở nơi khác, không thể để ở đây được.”
“Thưa, ban nãy ngài nhắc đến sức mạnh của định mệnh. Ngài có bao giờ nghĩ rằng định mệnh sẽ dẫn dắt ngài đi một con đường khác, và bức tranh này sẽ là những gương mặt khác không?” Tôi băn khoăn.
Câu hỏi về định mệnh, về sự ngẫu nhiên trong cách thế giới vận hành luôn thường trực trong đầu tôi. Âm thanh, ánh sáng kỳ lạ trong đêm hội, tôi muốn tìm rõ tận cùng nguyên nhân của nó. Nếu là do máy ảnh làm ra, thì ai là người tạo ra chiếc máy ảnh này? Và tại sao mọi người lại nghĩ đó là sức mạnh bảo hộ của Người Giữ Lửa? Truyền thuyết mà bạn bè tôi được nghe, ai là người đầu tiên kể lại? Và quan trọng hơn hết, phải có thế lực nào dẫn dắt tôi đến được ngôi nhà của ngài Thiên Minh chứ? Con đường ban nãy, tôi đã cùng bạn bè đi qua nhiều lần trong chuyến đi Phát Tài này, làm sao tôi không phát hiện ra căn nhà của ngài Thiên Minh cho đến ngày hôm nay. Nếu tất cả là sự sắp đặt của vũ trụ, của vận mệnh thì ai là người làm nên sự sắp đặt đó? Giả như tôi không đến Phát Tài, giả như tôi ngó lơ hiện tượng kỳ lạ trong đêm hội hôm qua thì liệu tôi có được gặp ngài Thiên Minh không?
“Ta nghĩ không đâu,” ngài Thiên Minh trầm ngâm, “Giống như em nói, đây là vấn đề duy tâm và mơ hồ. Nhưng ta có một niềm tin, vì ta ước muốn điều đó nên dù có đi đâu, làm gì, định mệnh sẽ luôn dẫn dắt ta gặp những người ấy, những người đồng đội của Gia tộc Người Giữ Lửa. Vì vũ trụ đã sắp đặt chúng ta trở thành đồng đội, thành gia đình của nhau nên dù có ra sao thì bức tranh trên tường này vẫn sẽ là những gương mặt đó. Giống như việc định mệnh biết em cần gì và nó đã dẫn dắt em đến gặp ta. Dù sớm hay muộn thì nó vẫn sẽ xảy ra thôi.”
Tôi định hỏi ngài Thiên Minh thêm nữa nhưng đột ngột, một bức tranh kỳ lạ khác lọt vào mắt tôi. Khác với các bức tranh rõ hình dạng được trưng bày trên tường, bức tranh này nhòe hẳn đi, như thể đang ghi lại chuyển động của một con vật nào đó. Ngài Thiên Minh nhìn theo hướng chỉ tay tôi, mỉm cười.
“À, đây là một con vật ta bắt gặp trong rừng của lãnh địa KaMe thôi. Không có gì đâu.”
“Thưa, trong rừng của KaMe có con chim lớn như vậy sao?”
“Cũng có thể chứ.”
“Vậy, đây cũng là bức tranh ngài chụp lại con chim đó ạ?” Tôi chỉ một bức tranh khác còn nhòe hơn bức ban nãy. Nhưng ngài Thiên Minh không nói gì, chỉ để lộ vẻ bất lực,
“À… cái đó thì… Thôi em đừng để tâm.” Nói rồi ngài Thiên Minh gọi một bạn Gai con đến để bạn ấy giúp tôi trở về nhà trọ. Trước khi đi, ngài ấy tặng tôi nhiều bánh kẹo cùng bức tranh nhỏ. Là bức tranh chụp tôi cùng bạn bè chơi đùa trong lễ hội hôm qua. Tôi ngước nhìn ngài, tỏ vẻ lo lắng liệu tôi có xứng đáng được nhận món quà quý giá này không, ngài Thiên Minh gật đầu,
“Một phần ước nguyện của ta, khi được gặp những người anh em của gia tộc Người Giữ Lửa, đã trở thành hiện thực. Và giờ là lúc ta thực hiện ước nguyện còn lại của mình.”
“Thưa, ước nguyện của ngài là gì ạ?”
“Điều đó là bí mật. Đến khi hoàn thành, ta sẽ cho em biết. Tạm biệt nhé.”
***
“Này, rốt cuộc âm thanh rồi ánh sáng kỳ lạ mà cậu thấy là gì?” người bạn Gai con tò mò sau khi tôi trở về quán trọ.
“Tớ… nói chung tớ không nhớ rõ lắm nhưng chắc chắn nó không phải là phép thuật bảo hộ gì như các cậu kể đâu.”
“Vậy thì nó là gì chứ?”, một bạn Gai con bực dọc. Thấy thế, tôi hỏi ngược lại các bạn, “Thế các cậu nghe từ đâu cái truyền thuyết bảo hộ đó, nhỡ ai đó bịa chuyện thì sao?”
“Tớ nghe người hát rong ở quảng trường kể á.”
“Tớ thì nghe từ một Gai con bé nhỏ, bé ấy được cô giáo dạy như thế ở trên trường.”
“Tớ thì được một lão Gai lớn tuổi kể lại.”
Ba câu trả lời đồng thanh đã gây nên nỗi hoang mang cho chúng tôi.
“Từ đã nào, thế ai là người đầu tiên kể lại những chuyện ấy?”
“Ừ nhỉ, là ai vậy?”
19/07/xxxx, Lãnh địa Phát Tài.