Chuyện được kể lại rằng, vào một dịp mùa thu đông nọ, khi cả gia tộc Người Giữ Lửa đều cần phải đóng quân ở các lãnh địa để hỗ trợ Gai con chuẩn bị lương thực và áo ấm, ngài Tiến Luật ở Lãnh địa Tinh Tú có một hộp bưu cần đưa đến gấp cho ngài Phan Đinh Tùng ở lãnh địa KaMe.
Từ Tinh Tú đi đến KaMe không có đường tắt. Dù là đi về phía Đông, băng qua rừng già của lãnh địa Cửu Long và núi non hiểm trở, hay đi về phía Tây, nơi có thành phố Phát Tài sầm uất nhộn nhịp thì cũng đều phải mất ít nhất bảy ngày đường. Tôi nhận lệnh, cẩn thận mang món đồ đặt vào chiếc túi đi đường. Tôi chọn đi vòng phía lãnh địa Phát Tài, bởi lẽ đường đi ở thành thị thuận tiện hơn đường rừng núi, chỗ trú qua đêm nhiều lại an toàn. Nghĩ là làm, tôi toan xách túi khởi hành ngay lập tức."Khoan đã."
Ngài Tiến Luật giữ tôi lại trong phút chót, ngài đưa tôi ba chiếc túi buộc chặt, dặn:"Ngươi cầm lấy ba chiếc túi này, đường dài đi có gì bất trắc, nó sẽ giúp cho ngươi."
Tôi vừa ngạc nhiên, vừa hiếu kỳ nhận lấy ba chiếc túi vải của ngài, rồi giắt nó bên hông. Tôi không muốn nhồi chúng nó vào túi da đi đường vốn đang đựng hộp bưu của ngài Tiến Luật. Và cứ thế, tôi bắt đầu hành trình của mình.
"Nhớ, chỉ được mở ra khi có bất trắc."
Tôi đi theo đường Nghe Bước Em Về tiến đến biên giới lãnh địa Tinh Tú. Mặt trời đổ về phía Tây, lấp ló sau những ngôi nhà san sát. Bầu trời bây giờ chỉ còn thấy được những quầng mây đỏ ối. Đi hết nửa ngày đường, tôi quyết định tìm chỗ nghỉ chân.
"Em làm ơn cho tôi hỏi." Tôi với một đứa trẻ gần đó. "Ở quanh đây còn nhà trọ nào nhận người không?"
"Anh cứ đi về cuối đường, có một chỗ nghỉ ở phía ngoại ô, em cũng hay ra đó chơi lắm."
Tôi gật gù cảm ơn Gai con nhỏ, mắt thoáng trông phải bộ dạng lem luốc bùn đất của nó. Vì tò mò, tôi gặng hỏi:"Sao người em lại đầy bùn đất thế?""Em với các bạn đào bẫy bắt thú, anh ạ! Khi trước có một tụi Gai nhỏ ở lãnh địa Cửu Long sang thị trấn sắm đồ, chúng em chơi với bọn chúng mấy chốc. Chúng kể người ở lãnh địa bên kia sông săn bắt cừ lắm, vậy là chúng chỉ em đào hố sâu làm bẫy bắt thú luôn."
Tôi cười phì, trong thành chẳng lấy đâu ra thú cho bọn nhỏ bắt được. Song, khi trông vào ánh mắt lấp lánh ngây thơ của đứa nhỏ, tôi lại chẳng nỡ nói ra. Tôi chào tạm biệt em rồi tiếp tục bước đi.
Khi tôi vừa đặt chân đến ngôi làng ở bờ rìa hai lãnh địa, trời đã tối sập. Tôi bắc ngọn đèn mờ bé xíu, lần theo đường mòn bước đi tìm ngôi nhà trọ đứa bé kia đã chỉ.
Tính tò mò hại tôi một phen khi tôi mò ra gốc cây bên cạnh giếng nước để… Ngó thử trước khi vào trong ngôi nhà trọ cách đó không xa. Vì khát, tôi đánh liều thả dây xuống giếng kéo nước lên, định bụng sẽ uống. Tôi kéo dây và lùi một bước, hai bước. Đến bước thứ ba… Rầm! Một tiếng đất sụp vang lên, tôi chợt nhận ra mình đã rơi trúng đúng cái “bẫy thú” đứa bé kia nhắc đến khi nãy.
Cái hố này sâu hơn tôi tưởng phải biết, đèn tôi tắt ngúm sau cú rơi ấy, khắp nơi giờ chỉ còn ánh sáng của trăng sao, và một mình tôi, với chiều cao bé nhỏ của Gai con, lại chẳng tài nào leo lên được. Tôi hét thật lớn lên miệng hố, không một dấu hiệu phản hồi. Người dân lãnh địa không ai ra ngoài vào buổi tối cả.
Chợt, tôi nhớ đến ba chiếc túi cứu nguy mà ngài Tiến Luật đã đưa cho. Tỏ vẻ sung sướng như bắt được vàng, tôi nhanh chóng mở ra chiếc túi thứ nhất. Một giây, hai giây, vật bên trong túi phình ra như một chiếc đệm lớn, trải vừa vặn nơi đáy hố, bên cạnh còn có cả gối chăn.
Vậy ra cách giải quyết lại là… Cứ ngủ ở trong này cho đến sáng mai? Tôi ngờ vực, nhưng vì trời đã tối lắm, và sự rã rời trong người làm con mắt tôi chùng xuống, tôi quyết định “trọ” luôn trong hố, với chăn ấm đệm êm ngài Tiến Luật đã đưa cho. Một cách ngủ hết sức kỳ dị.
Chiếc túi thứ hai phát huy công dụng không lâu sau khi tôi được cứu khỏi miệng hố vào buổi sáng hôm kế, vào khoảng thời gian phải sau cái “hôm kế” ấy ít nhất là hai ngày, tôi đã tới được gần trung tâm lãnh địa Phát Tài. Trời ngày càng lạnh buốt. Đương lúc rét căm căm, tôi chợt nhớ đến hai chiếc túi còn lại.
Vé mua hàng giảm một-phần-hai giá tiền của cửa hiệu Cao Gót Hồng.
Nhờ đó, tôi mua được chiếc khăn mới với một nửa số tiền cần có. Tôi không thể không cảm thán, quả là một chỉ dẫn thiết thực, một món quà thiết thực.
Nhờ có những chiếc túi hóa nguy thành an của ngài Tiến Luật, tôi đã trải qua một chuyến hành trình thuận lợi theo cách kỳ dị nhất.
Sau bảy ngày đường, tôi đặt chân được đến lãnh địa KaMe. Đó là một vùng thảo nguyên có hoa vàng rực rỡ quanh năm. Cúc mẫu đơn đủ màu nở khắp mọi nẻo đường, và đằng xa nhấp nhô những dãy núi trùng điệp. Tôi thong thả vừa bước đi, vừa trông vào bản đồ để tìm nơi trú của đội Người Giữ Lửa.
Nhưng trông mãi, trông mãi vẫn chưa tìm được hướng đi, phần vì cảnh đẹp làm tôi sao nhãng (hổ thẹn thay), phần vì nhà cửa ở đây xây theo cách làm cho đường xá thêm ngoằn ngoèo. Bí quá, tôi mở chiếc túi cuối cùng.
Trong đó chỉ có mảnh giấy nhỏ ghi đúng một dòng chữ và ký hiệu chỉ dẫn với hàm ý “hét thật to”.
Với một lòng tin tưởng tuyệt đối, tôi làm y như lời ngài dặn.
“KAMEEE!”
Tôi hét lớn giữa đồng hoa với một nửa lòng tin còn đó và một nửa sự xấu hổ tràn lan khi những Gai con đang hái hoa cũng ngoảnh mặt sang nhìn.
Vừa dứt giọng, một chiếc bóng nhỏ nhảy lên vai tôi bất thình lình. Có chú sóc lanh lợi đang gật đầu qua lại. Nó nhảy xuống đồng hoa, và vẫy vẫy đuôi ra hiệu cho tôi đi theo.
Hả? Mày bảo tao đi với mày à?
Chú sóc nhỏ phóng đi thật nhanh trên cánh đồng cúc mẫu đơn vàng rực. Tôi dùng hết sức bình sinh chạy theo, vì nó đi nhanh quá. Sau một hồi vật vã, tôi tìm được nơi ở của các vị anh hùng.
Ba chiếc túi trên người tôi đã dùng hết. Tôi đưa hộp bưu đến với ngài Phan Đinh Tùng ngay sau đó, và cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn.
Đương lúc tôi chuẩn bị rời đi, Người Giữ Lửa chợt nói:"Chà, nhờ ngươi nhắn lại với đội Người Giữ Lửa ở Lãnh địa Tinh Tú, bên cạnh viên đá năng lượng mà chúng ta đang cần, thì ta cũng rất thích món quà được gửi thêm này. Tóc mới rất đẹp, mùa đông lạnh đội lên đầu ấm phải biết."
Bất ngờ thay, thì ra thứ ngài Tiến Luật muốn gửi lại là….
oOo