Giai thoại Người Giữ Lửa: Nhạc Hội Trong Rừng
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Nhạc Hội Trong Rừng
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Rất rất lâu về trước, khi lãnh địa Cửu Long chỉ mới là một vùng đất hoang sơ với vài căn nhà nho nhỏ ven sông, nơi này đã nổi tiếng với khu rừng Tình Yêu Ngủ Quên được bao phủ trong màn sương ma thuật, có thể nuốt trọn bất kỳ kẻ nào vô tình lạc lối vào mỗi dịp đông về. Đó là những gì người ta thường nói khi nhắc đến quê hương xinh đẹp của tôi, và dù không muốn, tôi cũng phải thừa nhận những lời ấy là hoàn toàn chính xác.
Ở thời điểm ấy, có rất ít du khách đến Cửu Long tham quan, mà dù có thì họ cũng chỉ lai vãng quanh ngôi làng gần con sông nối đến lãnh địa Tinh Tú, tuyệt nhiên không bao giờ đặt chân tới rừng Tình Yêu Ngủ Quên. Cũng chẳng thể trách họ, vì ngay cả những đứa trẻ sinh ra tại Cửu Long cũng đều được dạy rằng tuyệt đối không được vào rừng Tình Yêu Ngủ Quên một mình, đặc biệt là vào mùa phủ sương. An toàn là trên hết, tôi hiểu rõ điều đó, chỉ là có đôi lúc, tôi cảm thấy hơi tiếc cho khung cảnh thơ mộng dưới tán lá xanh thẳm kia.
Rừng Tình Yêu Ngủ Quên có rất nhiều những loài hoa xinh đẹp, rất nhiều những cây thuốc quý vẫn chưa được khám phá, rất nhiều những loài động vật độc nhất vô nhị không tìm được ở bất kỳ nơi nào khác trên vương quốc, và ngay cả màn sương cũng là một hiện tượng kỳ thú rất đáng để nghiên cứu. Thật đáng tiếc làm sao khi kho báu vô giá ấy chỉ được biết đến bởi những Gai Con của lãnh địa Cửu Long như tôi. Chúng xứng đáng được ngắm nhìn, được tôn vinh, được trở thành biểu tượng cho phép màu giống như cánh đồng cúc mẫu đơn ở lãnh địa KaMe, hoặc cửa hiệu Cao Gót Hồng ở lãnh địa Phát Tài. Chúng không xứng đáng bị chôn vùi trong màn sương và nỗi sợ như thế.
Nhưng dù muốn đến đâu, tôi vẫn biết chuyện đó là không thể. Định kiến về lãnh địa Cửu Long và rừng Tình Yêu Ngủ Quên đã ăn quá sâu vào tiềm thức của các Gai Con. Trừ khi có phép màu, nếu không, chúng tôi chẳng có cách nào để thuyết phục được họ đến khám phá nơi này hết.
…Hoặc đó là những gì tôi đã nghĩ, trước cái ngày hôm đó. Ngày đầu tiên trong lịch sử, lãnh địa Cửu Long tổ chức đại nhạc hội trong rừng Tình Yêu Ngủ Quên.
Đó là một sự kiện điên rồ, theo tất cả các nghĩa. Một lãnh địa chưa từng có lễ hội lớn, đứng ra tổ chức hẳn một đại nhạc hội, địa điểm còn ở trong khu rừng nguy hiểm nhất vương quốc. Tôi không biết thành viên nào trong gia tộc Người Giữ Lửa là người đã nghĩ ra ý tưởng đó, và làm sao người đó thuyết phục được trưởng làng bảo thủ cục tính của chúng tôi cũng như những thành viên còn lại trong đội Cửu Long. Tôi chỉ biết rằng tôi hoàn toàn nể phục sự sáng tạo đầy liều lĩnh của người đó.
Bởi vì, đại nhạc hội là một thành công lớn.
Đến giờ tôi vẫn chưa thể quên những cảnh tượng đầy bất ngờ hôm ấy. Ngài BB Trần tung cánh bay vút lên không trung, ngài Hà Lê nhảy múa giữa cơn mưa lá rụng, ngài Trương Thế Vinh đeo đuôi cá xuất hiện từ dưới sông, ngài Phạm Khánh Hưng vừa đu dây vừa đổ một dòng suối lấp lánh lên không trung, ngài Đỗ Hoàng Hiệp nổi lửa với những nốt cao chót vót, ngài HuyR cùng quân đoàn rối rơm nhảy đều tăm tắp, ngài Kiên Ứng đệm đàn bằng những ngón tay điêu luyện, ngài Thành Trung đang cười hoà nhã đột nhiên nổi nhạc rung chuyển cả sân khấu, và ngài Jun Phạm…ngài Jun Phạm…
Mọi người đều bất ngờ, hay đúng hơn là sốc đến không nói nên lời. Từ hôm ấy, người ta không còn nhắc đến Cửu Long với sự bí ẩn nữa, mà thay vào đó là khung cảnh rừng già tuyệt đẹp, cùng những con người với sức sáng tạo vô biên, vượt ngoài sức tưởng tượng. Lượng du khách đến lãnh địa đã tăng lên rất nhiều, chúng tôi cũng thường xuyên được họ nhờ dẫn đi thăm quan khu rừng, chiêm ngưỡng thứ kho báu của thiên nhiên mà họ chưa từng biết tới.
Và thế là, giấc mơ của tôi đã trở thành hiện thực.
___________
Tôi nhìn bản vẽ trong tay mình, rồi nhìn ngài Trương Thế Vinh với khuôn mặt vô cùng hào hứng và ánh mắt đầy mong chờ, giống như một đứa trẻ vừa khám phá ra điều gì đó vô cùng thú vị. Ngài ấy không thường có biểu cảm đó, nên tôi thực sự không biết phải làm thế nào để thuyết phục được ngài ấy từ bỏ cái ý tưởng điên rồ mà ngài ấy vừa nói với tôi.
May mắn - hoặc xui xẻo - thay, tôi không phải người duy nhất trong căn phòng này băn khoăn về điều đó.
“Anh Vinh…” Thủ lĩnh đội Cửu Long, ngài Jun Phạm ôm đầu. “Sao anh lại nghĩ ra vụ này vậy?”
“Sao?”
“Sao trên trời, ý tưởng của bây cũng thế.” Ngài Phạm Khánh Hưng càu nhàu. “Nghĩ cái gì vậy Vinh? Tổ chức đại nhạc hội ở Cửu Long ấy hả?”
Đại nhạc hội. Đúng vậy, là đại nhạc hội, ở lãnh địa Cửu Long. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình nghe hai từ đó xuất hiện trong cùng một câu, và càng không thể nghĩ được rằng, ngài Trương Thế Vinh sẽ là người nói ra câu đó.
“Mấy lãnh địa kia đều tổ chức đại nhạc hội hết rồi, chẳng lẽ chúng ta lại không làm được?” Ngài Trương Thế Vinh nghiêng đầu, biểu cảm vô cùng quyết liệt. “Anh Hưng với HuyR đều viết được nhạc này. Anh và Hiệp hát, Hà Lê và Jun nhảy, anh Trung dẫn chương trình. Sân khấu Kiên Ứng dựng. BB thì làm màu.”
“Anh! Em cũng hát cũng nhảy được mà!” Ngài BB Trần lớn tiếng. “Nhưng mà anh Vinh, em từng phụ anh Thanh Duy làm tiết mục rồi, cực lắm. Mình chưa có kinh nghiệm gì sao mà làm được?”
“Lúc em đi bán chiếu cho người ta sao em không nghĩ thế đi.”
“Em nhớ anh cũng bán chiếu ngay cạnh em đấy Jun.”
Tôi nhìn hai vị Người Giữ Lửa đang lườm nguýt nhau, đưa mắt sang ngài Kiên Ứng cầu cứu.
“Dựng sân khấu ở đây không khả thi đâu anh Vinh. KaMe đất rộng, nhiều không gian. Tinh Tú cũng có khu quảng trường lớn. Phát Tài thì khỏi nói rồi. Cửu Long đa phần là rừng cây, đất còn lại người dân đều đã cất nhà hết, lấy đâu ra một nơi đủ rộng để dựng sân khấu đây?”
“Có, anh khảo sát rồi. Trong rừng Tình Yêu Ngủ Quên có một khoảng đất trống khá lớn, đi từ làng vào chỉ khoảng 100 mét thôi. Đất cứng và phẳng, có thể dựng sân khấu được. Anh sẽ dùng năng lực dọn bớt cây cối cho thoáng, tiện làm một con đường mòn cho mọi người đi lại luôn.”
“Nhưng mình sẽ thu hút khách kiểu gì ạ?” Ngài HuyR nêu ý kiến. “Mọi người còn sợ rừng Tình Yêu Ngủ Quên lắm. Rồi nhỡ đâu họ bị lạc thật thì sao?”
“Anh sẽ nhờ mấy Người Giữ Lửa còn lại giúp canh chừng. Mấy lần trước chúng ta cũng đến giúp mà.”
“Sao hôm nay Vinh xông xáo thế?” Ngài Thành Trung nhướn mày hỏi, và tôi thề rằng khuôn mặt ngài Trương Thế Vinh vừa thoáng qua nét chột dạ. Ngài ấy khẽ đằng hắng, ngập ngừng nói:
“Hôm trước em có nói chuyện với mấy bạn Gai Con. Các bạn ấy bảo rằng các bạn rất buồn khi thấy mọi người sợ rừng Tình Yêu Ngủ Quên. Giờ không phải mùa phủ sương, rừng tương đối an toàn, nên em muốn nhân cơ hội này cho mọi người biết đến Cửu Long nhiều hơn. Chuyện đó cũng tốt cho kinh tế lãnh địa mà, ngài thấy đúng không lãnh chúa?”
Tôi giật mình, bối rối vì vẫn chưa quen với danh hiệu ấy. Lãnh địa chúng tôi chỉ có một ngôi làng, phần đất còn lại đều thuộc về muông thú trong rừng Tình Yêu Ngủ Quên, nên người đứng đầu chỉ được gọi là “trưởng làng” chứ không phải “lãnh chúa”. Bây giờ, dân số vương quốc đã bắt đầu đông lên. Gai Mẹ muốn mở rộng đất về phía rừng, nên quyết định đặt mốc chính thức cho lãnh địa Cửu Long để về sau xây thêm làng mạc. Tôi - người đứng đầu - cũng theo đó mà trở thành “lãnh chúa”, dù tôi thấy danh xưng ấy quá mỹ miều cho một kẻ xuất thân là thợ săn như tôi.
“Vâng, thưa ngài. Những đại nhạc hội trước thực sự đã đem lại nguồn doanh thu rất lớn cho các lãnh địa. Nhưng-”
“Dừng ở đấy được rồi.”
Tôi ngậm miệng lại trong tiếng cười vang của những Người Giữ Lửa khác. Ngài Phạm Khánh Hưng đánh nhẹ vào vai ngài Trương Thế Vinh, mắng rằng ngài ấy chèn ép tôi, rằng Gai Con chúng tôi có quyền tự do ngôn luận. Tôi thấy ngài ấy vừa giải thoát cho tôi mới đúng.
“Mà, sao lại là đại nhạc hội vậy anh? Mình làm hội chợ hay gì khác cũng được mà?”
Trước câu hỏi của ngài Đỗ Hoàng Hiệp, ngài Trương Thế Vinh khẽ cúi đầu xuống. Ngài ấy đang ngại, tôi có thể nói qua vành tai đỏ ửng lộ ra sau mái tóc ngắn của ngài ấy, nhưng ngài Trương Thế Vinh…ngại ư?
“Vì anh…” Ngài ấy đằng hắng, lí nhí bằng giọng nhỏ như tiếng muỗi. “Vì anh thích.”
Tôi sững sờ. Gia tộc Người Giữ Lửa cũng thế.
“Anh…thích á?”
“Anh thích. Làm cho anh đi mà.”
Cả căn phòng rơi vào im lặng trong thoáng chốc, rồi, chẳng ai bảo ai, mọi người đồng loạt đứng dậy.
“Tháng sau là hạ chí, thời tiết rất nóng, chúng ta nên tranh thủ làm trong tháng này khi trời còn mát.” Ngài Jun Phạm bắt đầu phân công. “BB, em qua Phát Tài tìm anh Duy đi, hỏi anh ấy xem tiết mục dàn dựng như nào, cần những gì. Anh Hưng và Huy lo phần nhạc, anh Hà anh Hiệp giúp họ nhé. Anh Trung và Kiên Ứng về lâu đài Truyền Lửa tìm thiết kế sân khấu của các đại nhạc hội trước, trong ngày mai phải lên bản vẽ cho em. Lãnh chúa, nhờ ngài lo phần người dân nhé?”
“Vâng, thưa ngài.”
“Được rồi. Anh Vinh, anh em mình đi xem đất đi.”
Ngài Trương Thế Vinh ngơ ngác mất vài giây, trước khi sáng bừng lên với một nụ cười vui vẻ. Ngài ấy khoác vai ngài Jun Phạm, vừa đi vừa tíu tít về kế hoạch đại nhạc hội ngài ấy đã tự tay thiết kế. Một kế hoạch mà ngay cả kẻ liều lĩnh nhất trên lãnh địa Cửu Long cũng không dám thực hiện.
Tôi nhìn lại tập giấy chi chít chữ trên bàn, trong đầu lướt qua một dãy dài dằng dặc các công việc phải làm. Những Người Giữ Lửa cũng đã bắt đầu vắt chân lên cổ chạy, nhưng trái ngược với sự nghi ngờ lúc đầu, trên môi họ bây giờ đều xuất hiện một nụ cười.
Phải, chúng tôi thực sự không thể cưỡng lại được sự làm nũng của ngài Trương Thế Vinh, nhưng đó không phải lý do chính để chúng tôi chấp nhận kế hoạch vô cùng điên rồ và bất khả thi này. Tôi là lãnh chúa của lãnh địa Cửu Long, họ là những người bảo hộ cho lãnh địa Cửu Long, chúng tôi sẽ không đặt lãnh địa yêu quý của mình cho một ván cược chắc chắn thua.
Chúng tôi làm, vì chúng tôi tin ngài Trương Thế Vinh. Chỉ đơn giản như vậy thôi.
22/05/xxxx, Lãnh địa Cửu Long.