Giai thoại Người Giữ Lửa: Ngày Xửa Ngày Xưa
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Ngày Xửa Ngày Xưa
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
NGÀY XỬA NGÀY XƯA
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
“Dưới gốc cây, lũ trẻ túm tụm lại. Những đôi mắt non nớt mở to, háo hức chờ đợi người lớn hơn. Ngài ấy mỉm cười dịu dàng, tay cắp quyển sách, ung dung ngồi xuống. Rồi từ trong bóng mát, người qua đường nghe thấy nào tiếng cười khúc khích, đôi khi là tiếng khóc sụt sùi. Lũ trẻ say mê từng lời ngài thốt ra. Bằng trí tưởng tượng vô hạn, giọng kể chân thành, truyền cảm, ngài đã dẫn dắt lũ trẻ chu du trong thế giới mộng mơ, một thế giới tràn ngập tiếng cười và..."
“Cái đó ngươi kể ai chứ có phải anh Phúc đâu”, ngài Duy Khánh đột nhiên bình luận sau khi đọc một nửa tờ bản thảo, “anh Phúc kể chuyện hài có mắc cười nổi đâu, nên cái câu “thế giới tràn ngập tiếng cười” nó hơi…”. Nói rồi, ngài Duy Khánh khẽ thở dài, nhìn ra ngoài cửa. Trông bóng dáng quen thuộc đằng xa, ánh mắt ngài ấy tỏ rõ sự bất lực.
“Nghe này, nếu ngươi muốn viết về một ai đó, ta nghĩ ngươi nên trực tiếp quan sát họ hơn là bốc bừa thông tin nào đó rồi thêm thắt cho hoa mỹ. Cái mà ngươi nghe người ta xì xào chưa chắc là sự thật đâu.” Hiểu được thiếu sót của bản thân, tôi vội cúi chào ngài Duy Khánh rồi ra ngoài. Được rồi, để viết nên một câu chuyện thật hay về Người Giữ Lửa, tôi sẽ dành ra một ngày quan sát để hiểu rõ hơn về ngài Tăng Phúc.
“Chuyện là như thế…” tôi bày tỏ với bạn Gai sứ giả của ngài Tăng Phúc, “nên là cho phép tớ được quan sát ngài Tăng Phúc hôm nay được không?”
Một thoáng chần chừ, bạn Gai trợ lý cũng thận trọng gật đầu. “Được thôi, tớ nghĩ ngài ấy không phiền đâu. Nhưng có hai điều kiện cậu buộc phải tuân thủ.”
“Điều kiện gì?”, tôi căng thẳng.
“Thứ nhất, bài viết trước khi xuất bản phải để cho ngài Tăng Phúc và chúng tớ duyệt. Thứ hai, bất kỳ điều gì mà ngài Tăng Phúc yêu cầu giữ bí mật thì phải tuyệt đối tuân theo, không được vui miệng mà rêu rao nó ra bên ngoài. Chuyện kể là thứ ta không lường trước được đâu.” Tôi gật đầu, đồng ý tuân theo hai điều kiện bạn Gai đưa ra.
***
“Người này là ai đây?”, ngài Tăng Phúc nghiêng đầu, thắc mắc sự xuất hiện của tôi bên cạnh Gai sứ giả của mình.
“Kính chúc ngài Tăng Phúc một ngày tốt lành. Thưa, hôm nay cho phép tôi được theo chân hỗ trợ Gai sứ giả hầu cận ngài ạ.”
“Ừm…” ngài Tăng Phúc im lặng hồi lâu, “Nếu Gai sứ giả của ta cần sự hỗ trợ từ ngươi thì ta rất cám ơn ngươi. Vậy thì, sứ giả, lịch trình hôm nay của ta như thế nào?”
“À, vâng, thưa ngài Tăng Phúc, ngày hôm nay…”, bạn Gai sứ giả vội vàng mở cuốn sổ tay của mình…
***
“Dạ cho con lấy hoa sen đỏ, hoa hồng, với cả…”
Tôi ngơ ngác, hai tay chất đầy gói hàng, nhìn ngài ấy tỉ mẫn cầm từng cành hoa, từng cái bình trên kệ.
“Nay lịch trình đầu tiên của ngài Tăng Phúc là cắm hoa trang trí cho sảnh của lâu đài Truyền Lửa và thử đồ ở tiệm Cao Gót Hồng.” Đó là lí do tôi đang ở chốn chợ nhộn nhịp của lãnh địa Phát Tài.
“Ngài ấy chọn hoa kỹ thật nhỉ?” Tôi thì thầm với bạn Gai sứ giả.
“Đương nhiên rồi. Dù có là thú giải trí đơn thuần thì ngài Tăng Phúc vẫn hết mình với nó. Ngài ấy đã nghiên cứu rất kỹ các loài hoa theo mùa để sảnh lâu đài được trang hoàng thẩm mỹ nhất có thể đấy.”
Tôi lẩm nhẩm lời của bạn Gai trong đầu, nào chất hết mấy gói hàng lên xe, tôi sẽ ghi chép lại mọi thứ.
***
“Ủa Tăng Phúc, qua đây làm gì?”
“Em qua kể chuyện cho Neko nghe, Neko đỡ buồn nè. Anh ngồi viết trong phòng mấy ngày liền rồi, không chịu ra ngoài gì hết.”
“Không cần đâu, anh thích sự yên tĩnh lắm. Em qua tự nhiên nó…” Nói thế nhưng tay ngài Neko Lê vẫn gọi Gai sứ giả của mình chuẩn bị trà nước để tiếp đón ngài Tăng Phúc.
“Anh viết tới đâu rồi, chuyện về vương quốc Chông Gai ấy?”
“Cũng cũng. Còn em, đang rảnh rỗi lắm hả? Sao ngày nào cũng qua “làm phiền” anh hết vậy.”
“Em thương mới qua chơi với anh mà.” Ngài Tăng Phúc bĩu môi, còn ngài Neko Lê chỉ cười cười, thong thả nhấp ngụm trà.
“Bộ hai ngài ấy có bất hòa gì hả? Sao ngài Neko Lê cứ mời ngài Tăng Phúc ra về vậy?”, tôi thắc mắc.
“À, không. Đó là cách nói chuyện thường ngày của hai ngài ấy rồi. Ngài Tăng Phúc biết ngài Neko Lê cứ vào việc là làm quên ngày quên đêm nên hay ghé qua để tạm tách ngài ấy khỏi bàn giấy xíu mà.” Bạn Gai sứ giả cười cười.
“Mà ngài Neko Lê nói tớ mới để ý, bình thường ngài Tăng Phúc không luyện tập hay làm việc gì hả?”
“Có chứ, nhưng không phải bây giờ.”
“Tớ có được quan sát buổi luyện tập của ngài ấy chứ?”
“Cũng tùy. Nếu ngài ấy không đồng ý thì tớ chịu.”
Bạn Gai sứ giả làm tôi hoài nghi, buổi luyện tập của ngài ấy có gì đặc biệt lắm chăng mà lại giữ bí mật như thế. Chẳng lẽ là ngài ấy mới sáng tạo ma pháp mới? Hay là ngài đang nghiên cứu một kiến thức bí mật nào đó mà không thể lan truyền ra ngoài được? Trên sách báo, chúng tôi đều gọi ngài Tăng Phúc là Người Giữ Lửa đa tài, một người hùng cao ngạo nhưng chân thành hơn bất cứ ai. Tuy thế, chưa có bài viết nào kể về những buổi luyện tập của ngài ấy.
“Nếu mình viết về nó...” Lòng tôi chợt rộn ràng, đầu óc vẽ ra viễn cảnh Người Giữ Lửa Tăng Phúc uy nghiêm đứng giữa vòng phép và rồi, phép thuật ngài ấy bùng nổ, những luồng âm thanh đẹp đẽ vang lên, quyến rũ mọi sinh vật lại gần tựa tiếng sáo ma thuật của gã dụ chuột thành Hamelin. Đó là ký ức thuở thơ ấu của đứa trẻ lãnh địa KaMe tôi đây. Giữa rừng cây đổ rạp, ngài Tăng Phúc đứng đó, như một vị cứu tinh. Giọng hát đẹp đẽ ấy cất lên, mặt đất bừng sáng những hình thù kỳ lạ, cây cối tự động dạt ra hai bên, để lộ con đường thoáng đãng. Ngày ấy, chính phép thuật của ngài ấy đã cứu sống gia đình tôi. Thế nên tôi rất muốn được viết nên câu chuyện hoàng tráng về ngài, vị anh hùng của tuổi thơ tôi. Thế nhưng, bản thảo đầu tiên đã nhanh chóng bị từ chối. Lý do thì tôi đã kể trên rồi.
“Này, ngẩn ngơ gì vậy. Chuẩn bị đi thôi, sắp tới lịch trình tiếp theo của ngài Tăng Phúc rồi.” Bạn Gai sứ giả gọi, tôi giật mình thoát khỏi luồng suy tư, vội vàng cúi chào ngài Neko Lê rồi theo chân ngài Tăng Phúc ra ngoài.
***
“Này Nam, cái bài hát này…”
Lịch trình tiếp theo của ngài Tăng Phúc là luyện giọng cùng ngài Bùi Công Nam. Lần đầu tiên tôi được quan sát buổi luyện tập của Người Giữ Lửa, lòng nôn nao hạnh phúc không ngừng. Đúng như tôi tưởng tượng, dáng vẻ luyện tập của ngài Tăng Phúc thật sự rất đẹp. Ánh mắt nghiêm túc như dành trọn hết tâm tư vào bản nhạc. Đôi khi hai ngài dừng lại, bàn bạc điều gì đó bằng những từ ngữ cao siêu làm tôi cảm thấy vinh dự bội phần.
“Phúc thử lại đoạn này xem, em thấy ban nãy nó hơi chênh.”
“Do nãy anh mới lên nửa cung thôi, để anh làm lại.” Tôi mê say khung cảnh trước mặt. Chắc chắn tôi phải xin ngài ấy được kể lại buổi luyện tập này trong bài viết của mình.
“À, buổi luyện tập này thì bạn được kể lại nhé. Ngài Tăng Phúc cho phép rồi ấy.” Bạn Gai sứ giả nói khẽ.
“Thật sao?” Tôi vui mừng.
“Ừ. Mà nãy ngài ấy cũng nói tớ, lịch trình của ngài Tăng Phúc sẽ kéo dài tới tận đêm lận. Nhưng ngài ấy chỉ cho phép cậu quan sát tới chiều thôi. Lịch trình luyện tập buổi đêm sẽ là tuyệt mật.”
“Ơ, thật hả? Tại sao vậy?” Tôi ngơ ngác.
“Tớ không được quyền nói nhiều hơn. Chỉ là ngài ấy muốn giữ bí mật buổi luyện tập này thôi.”
Tôi chưa kịp hỏi sâu hơn thì đột ngột, ngài Kay Trần bước vào phòng. Đã đến lịch trình luyện tập thể lực cùng ngài Kay Trần. Và thắc mắc của tôi cũng bị bỏ ngỏ. Thật lòng tôi biết được theo chân quan sát lịch trình của Người Giữ Lửa là vinh hạnh rất lớn rồi, nhưng cái cảm xúc tò mò cứ nhộn nhạo trong lòng. Một buổi luyện tập, lại còn vào ban đêm. Là gì chứ? Có khi nào là ma pháp ngày ấy. Tôi rùng mình. Tôi rất muốn được quan sát nó nhưng trông thái độ kiên quyết của bạn Gai sứ giả, tôi đành chấp nhận.
“Vì đó là yêu cầu của Người Giữ Lửa.”
“Thế thì đành vậy. Dù sao hôm nay tớ cũng được quan sát nhiều rồi. Tớ rất biết ơn ngài Tăng Phúc và cậu đã giúp tớ hoàn thành bài viết của mình.”
“Ừm. Chúc cậu viết bài thuận lợi. Nhớ gửi bài cho chúng tớ xem qua trước khi xuất bản đấy nhé.” Gai sứ giả mỉm cười, tặng tôi một bó hoa tươi thắm. Là những bông hoa mà ngài Tăng Phúc đã cất công chọn lựa hồi sáng. Trông đóa hồng rực thắm trên tay, tim tôi lâng lâng. Tôi cúi chào bạn Gai sứ giả rồi lên xe ngựa về nhà. Thế là quá đủ rồi. Tôi đã biết mình cần viết gì rồi.
***
“Đâu rồi? Trong cặp không có? Không lẽ…”
Chiếc sổ ghi chép một ngày của tôi mất tích. Bao thông tin tôi tích góp được đều nằm trong đó. Hoang mang, lo lắng, tôi ý thức được nếu để lộ thông tin trong sổ, chắc chắn sẽ gây ra hậu quả khôn lường.
“Không thể nào rơi giữa đường được. Chắc vậy… Hay là mình để quên ở lâu đài Truyền Lửa…”
Khoảng lặng phân vân, tôi quyết định tìm xe ngựa để đến lâu đài trong đêm. Phải tìm ra cuốn sổ càng sớm càng tốt, nếu không…
“Tớ hiểu rồi, vậy cậu qua phòng khách chờ chút nhé. Để tớ hỏi các bạn Gai khác xem có ai nhặt được cuốn sổ của cậu không?” Bạn Gai sứ giả mang đến cho tôi bình trà nóng, an ủi “Không sao, chúng tớ sẽ giúp cậu tìm sổ mà. Bình tĩnh uống trà rồi nhớ lại xem cậu có để nó ở đâu không nhé.” Tôi ríu rít cảm ơn bạn, ngồi im trong phòng chờ. Chợt.
“Be! Be! Be!”
Tiếng dê đâu đây. Nhưng mình đang ở trong lâu đài mà, sao nghe được tiếng cừu. Tôi hoài nghi. Ngoài cửa vang lên tiếng guốc chạm. Dường như có con dê nào đang chạy tung tăng trên hành lang.
“Không lẽ dê sổng chuồng?” Tôi thắc mắc, bước ra ngoài. Chân va phải lớp lông mịn, nhìn xuống, một con dê dụi vào người tôi.
“Mày từ đâu ra thế?” Tôi bồng con dê lên, bất ngờ trước bộ lông đen tuyền của nó. Đúng là lâu đài của Người Giữ Lửa, đến cả con dê cũng thật đặc biệt. Nhưng nó từ đâu ra? Lại thêm con dê nữa nhảy qua trước mặt tôi. Tôi vội vàng chạy theo. Lạ thay, con dê kia đột ngột biến mất giữa màn đêm, để lại tôi bơ vơ giữa chốn lâu đài rộng lớn.
“Này, mày có biết đường về không? Ta đang ở đâu thế này?” Con dê đen trên tay tôi khẽ “be, be”, đôi chân đung đưa. Tôi thả nó xuống, chạy theo. Lần nữa, con dê ấy biến mất giữa màn đêm, để lại Gai con này vô phương hướng giữa ngàn cánh cửa đóng. Có tiếng rì rầm bên tai,
“Ngày xửa ngày xưa…”
“Hả?”
“Có một con dê trắng đi vào rừng…”
“Không phải dê đen hả?”
“Không phải! Rồi nó thấy cây cầu…”
“Này, cẩn thận, dê nó lại chạy ra ngoài tiếp kìa. Kiểm soát ma lực lại.”
“Mọi người bình tĩnh. Mọi người phải cười em mới giữ đám dê này được.”
Tôi men theo tiếng nói, đứng trước một căn phòng lớn. Đang chần chừ không biết có nên gõ cửa không, thì đột ngột, tự cánh cửa mở toang ra, một bầy dê chạy tán loạn, giẫm đạp lên nhau. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi hoang mang, nhưng hình ảnh trong căn phòng càng làm tôi thêm khó hiểu. Là ngài Tăng Phúc, ngài Neko Lê, ngài Duy Khánh, cùng… một bầy dê.
“Đấy, em nói rồi. Anh nên học cách khác để kiểm soát ma lực đi. Bộ thích kể chuyện lắm hay sao mà cứ dùng cách này mãi vậy. Đêm nào cũng dê, dê, dê. Ớn lắm rồi.” Ngài Duy Khánh bất lực.
“Chứ bữa quả khế ngươi cũng không chịu thì ta đổi truyện khác thôi.”
“Nghĩ sao vậy! Lần đó không có anh S.T với anh Kay giúp thì chắc lâu đài Truyền Lửa thành cái ổ chim luôn ấy.”
“Thì đó, chim kêu ồn quá nên ta mới đổi sang dê. Giờ dê mà còn không được nữa thì còn con… Ủa, sao ngươi lại ở đây. Ta tưởng sứ giả của ta đã thông báo không được quan sát lịch trình buổi tối mà.”
Tôi giật thót, vội vàng cúi người, “Kính chúc ngài Neko Lê, ngài Tăng Phúc và ngài Duy Khánh một buổi tối tốt lành. Xin ngài thứ lỗi cho sự thất lễ của tôi. Chuyện là…” Tôi kể cho Người Giữ Lửa mọi thứ, từ chuyện quên sổ đến chuyện con dê và chuyện đi lạc.
“Anh thấy chưa. Em đã nói rồi, anh nên xem xét đổi sang cách khác thử?”
“Hoặc có thể đổi con khác. Hiện tại anh chưa nghĩ ra cách nào phù hợp hơn giúp Tăng Phúc kiểm soát ma lực. Nên nếu có thể, em có thể chọn câu chuyện khác gần gũi với cảm xúc của mình thì sẽ dễ kiểm soát phép thuật của mình hơn.” Ngài Neko Lê trầm ngâm lên tiếng.
“Đó, nên ta mới nói với ngươi. Anh Phúc kể chuyện không buồn cười chút nào, vì truyện của anh Phúc không kể cho vui mà là để kiểm soát ma lực.” Ngài Duy Khánh quay sang tôi, rồi lại quay sang anh Phúc. “Em nghĩ mấy câu chuyện cổ trong thư viện không phù hợp với lượng ma lực hiện tại của anh đâu. Anh nên tự sáng tạo ra một câu chuyện mới, câu chuyện về chính bản thân anh ấy. Phải là về anh, thì anh mới hiểu, mới kiểm soát được nó.” Nói rồi, ngài tiếp tục quay sang tôi.
“Giống như ngươi vậy đấy. Ngươi chưa gặp anh Phúc hay sứ giả của anh mà lại viết về anh như viết về người nảo người nao thì làm sao rung động được độc giả. Phải từ cảm xúc ngươi viết, từ trải nghiệm thật của ngươi thì mới là một câu chuyện thành công.”
“Duy Khánh nói đúng. Tăng Phúc, em thử xem sao?” ngài Neko Lê trầm ngâm. “Nếu em đã thích động vật đến thế, thì chuyện về hải ly thì sao. Anh thấy em giống con đó lắm đấy.”
“Vì em dễ thương sao?” Mắt ngài Tăng Phúc bừng sáng. Dường như ngài ấy mới nảy ra một ý tưởng gì đó.
“Không, do cái mặt em người nhìn y như con hải ly giơ hàm trước gặm cây ấy.” Nói rồi, ngài Neko Lê bật cười.
“Rồi, biết rồi. Để em thử. Nhưng lỡ chuyện mới của em không mắc cười thì mọi người vẫn phải chơi với em tiếp nha.”
“Chứ gì nữa.” ngài Neko Lê nhíu mày.
“Ý là mình đang sống với nhau luôn ấy anh. Là người một nhà ấy. Tự nhiên nghỉ chơi vì cái lí do ngớ ngẩn gì vậy.” ngài Duy Khánh bực dọc giơ chân khẽ đạp vào người anh của mình. Xong xuôi, ngài ấy gọi sứ giả của mình dẫn tôi về lại phòng chờ. Ở đó, bạn Gai sứ giả của ngài Tăng Phúc đang lo lắng tìm quanh. Nhìn thấy tôi, bạn ấy òa lên, trả tôi cuốn sổ rồi vội vàng hỏi hang. Dường như ngài Tăng Phúc đã nói với bạn về sự cố này.
“Cảm ơn cậu nhiều lắm, tớ sẽ sớm gửi bản thảo để ngài ấy và cậu duyệt sớm.”
“Ừ, tớ chúc cậu viết bài suôn sẻ. À, ngài Tăng Phúc rất vui khi có Gai con viết chuyện về ngài ấy nên ngài muốn tặng cho bạn một món quà, bạn muốn gì không?”
“Tớ muốn… một câu chuyện được không?”
“Một câu chuyện?”
“Tớ muốn được đọc câu chuyện do ngài ấy viết nên.”
“Vậy tớ sẽ báo lại với ngài ấy nhé. Chào cậu.” Nói rồi, bạn Gai sứ giả đóng cửa xe ngựa, vẫy tay tạm biệt tôi đến mất hút.
***
Câu chuyện về Người Giữ Lửa Tăng Phúc đã hoàn thành. Qua bước kiểm duyệt và sửa đổi, nó đã được xuất bản và nhận được sự yêu thích của các Gai con khác. Ngày nọ, tôi nhận được bức thư có dấu sáp từ lâu đài Truyền Lửa. Phong thư đề tên “Người Giữ Lửa Tăng Phúc”.
Lòng rộn ràng, tôi vội mở thư, bên trong là lời cảm ơn cùng câu chuyện mới do ngài ấy sáng tác nên. Chuyện kể như sau:
“Ngày xửa ngày xưa, một mùa hè nọ, có một chú hải ly đi vào trong rừng…”
22/05/xxxx, Lãnh địa Cửu Long.