Giai thoại Người Giữ Lửa: Phép Màu Bí Ẩn
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
Giai thoại Người Giữ Lửa: Phép Màu Bí Ẩn
Những mẩu chuyện tản mạn được các Gai con ghi chép trước khi thảm họa Quỷ Xì Xào ập tới.
“Này, cậu đã mua hết đồ chưa? Mai là lễ hội rồi đấy. Cứ cà rầm cà rề rồi ngài Tự Long gõ đầu cho coi.”
“Tôi mua hết rồi, trời ạ. Chỉ còn thiếu mỗi nước cho đội trực quầy ngày mai thôi. Đang mùa nóng bức, tôi nhắn cả đội ở KaMe mang theo vài thùng nước đến rồi mà không biết có đủ không đây.”
“À, cái đó thì không cần đâu.”
“Sao vậy?”
“Có người đã tài trợ nước cho chúng ta rồi.”
Tôi nhìn người bạn bên cạnh bằng ánh mắt khó hiểu, nhưng cậu ấy chỉ tủm tỉm cười, rồi tiếp tục cúi đầu sắp xếp những chiếc ghim cài vào hộp.
Bây giờ đã là gần nửa đêm. Khách đã vắng, các nhân viên khác cũng đều đã trở về nhà. Cửa hàng nhỏ của chúng tôi nhẽ ra đã phải đóng cửa từ lâu, nhưng vì ngày mai là lễ hội ăn mừng đoàn thuyền đánh cá của lãnh địa an toàn trở về, nên tôi và người bạn chủ hàng quyết định tăng ca để chuẩn bị cho kịp. Lãnh địa Tinh Tú không sôi động như lãnh địa Phát Tài, vì vậy, chúng tôi rất trân trọng những khoảnh khắc có thể vui chơi thoải mái cùng mọi người như lễ hội ngày mai.
Ấy là với những người tham gia, còn thân là ban tổ chức, tôi chỉ mong lễ hội xong thật sớm để tôi có thể ngủ một giấc ngon.
“Ồ, cái ghim này đẹp quá, cho tôi một cái đi.”
“Bạn yêu à, ghim tôi làm theo bộ mà cậu đòi xin một cái, sao cậu không xin cả hộp luôn đi?”
“Thế cho tôi cả hộp nhé?”
“Hai đồng bạc, tiền mặt hay ngân phiếu?”
Bạn tôi bĩu môi, lẩm bẩm mắng tôi bủn xỉn, nhưng vẫn cẩn thận cất chiếc ghim vào hộp. Chúng là sản phẩm thủ công mới nhất của tôi, được làm theo đơn đặt của chủ hiệu Cao Gót Hồng ở lãnh địa Phát Tài. Ngài ấy muốn chúng tôi bày bán ở lễ hội để xem phản ứng của khách hàng trước khi quyết định liệu nó có thể lên được quầy phụ kiện hay không. Với một công xưởng nhỏ như chúng tôi, cơ hội được xuất hiện trong cửa hiệu lớn nhất lãnh địa Phát Tài thực sự có thể đưa chúng tôi một bước lên mây, đó là lý do tôi quyết định cùng bạn tôi tham gia lễ hội lần này, dù nó bào mòn sức lực của tôi khủng khiếp.
Sẽ ổn thôi.
Đừng lo quá, sẽ ổn thôi.
Tôi nhìn chằm chằm bộ ghim cài, thầm tự động viên bản thân trước khi đóng nắp hộp lại. Tôi tin ý tưởng của ngài chủ hiệu, tin nét vẽ của Gai Con thiết kế, tin tay nghề chạm khắc của mình, và tin khả năng buôn bán của bạn tôi. Mọi thứ sẽ ổn thôi.
Nhất định, sẽ ổn thôi.
___________
“A, trưởng quầy đây rồi.”
“Ơ, nghệ nhân cũng đến à? Hiếm thấy thật đấy.”
“Tôi có phải nghệ nhân đâu, chỉ là thợ thủ công thôi.”
“Có sao đâu, coi như gọi trước cho tương lai đi.”
Tôi đánh nhẹ vào vai cậu bạn trực quầy, bực bội lườm người bạn thân đang ôm bụng cười ha hả, rồi bắt đầu lấy đồ trong thùng ra để bày biện quầy hàng. Tôi để ý trong góc quầy có một thùng nước được “canh gác” bởi một chú lính dây cót nhỏ, chắc hẳn là của nhà tài trợ bí ẩn mà bạn tôi nói hôm qua. Người đó dường như có thân phận không bình thường, bởi vì chỉ có những nghệ nhân ở xưởng đồ chơi mới có thể làm ra được con búp bê tinh xảo nhường ấy. Dù không biết ngài ấy là ai, tôi vẫn thì thầm nói lời cảm ơn, rồi chuyển chú lính sang một nơi trang trọng hơn ở trên mặt quầy.
Chúng tôi được ưu ái dành cho vị trí đầu tiên của dãy, lại có nhiều món đồ bắt mắt, nên cũng là địa điểm được nhiều Gai Con ghé thăm nhất. Tuy vậy, bộ ghim cài của tôi vẫn chưa bán được cái nào. Các vị khách hoặc là không hiểu ý nghĩa đằng sau nó, hoặc là bảo nó quá mới lạ, không phối được với bất kỳ món đồ nào của họ. Chuyện đó làm tôi thấy tủi thân, cũng thấy có lỗi với những con người đã ngày đêm làm việc để hoàn thiện nó. Tuy chúng tôi đều biết đây là một kế hoạch liều lĩnh, và họ sẽ không trách tôi nếu nó không thành công, nhưng thân là người đã kéo họ vào kế hoạch này, tôi thực sự không biết mình phải ăn nói sao với họ nữa.
Quá thất vọng, tôi lặng lẽ đặt tay lên nắp chiếc hộp, chuẩn bị đóng nó xuống. Tuy nhiên, khoảnh khắc trước khi tôi thừa nhận thất bại, một giọng nói đã vang lên:
“Cái đó là gì vậy? Cho ta xem được không?”
Tôi ngẩng đầu lên, sững sờ mất vài giây mới nhận ra người đang nhìn mình với ánh mắt dịu dàng kia là một thành viên trong gia tộc Người Giữ Lửa. Chẳng những vậy, ngài ấy còn là thủ lĩnh đội Tinh Tú, hay nói cách khác là người đứng đầu của toàn lãnh địa, Người Giữ Lửa Đinh Tiến Đạt.
“Chào buổi sáng, thưa ngài Đinh Tiến Đạt.” Ngay khi nhận ra ngài ấy, chúng tôi cúi gập người xuống, cung kính nói. “Xin thứ lỗi cho chúng tôi vì đã không thể tiếp đón ngài từ xa.”
“Có gì đâu mà tiếp đón, ta cũng đi chơi lễ hội giống các vị thôi mà.”
Ngài Đinh Tiến Đạt cười khổ, đưa tay ra hiệu cho chúng tôi đứng thẳng dậy. Ngài ấy nhìn qua những món đồ chúng tôi bày trên quầy, rồi một lần nữa, ánh mắt ngài dừng ở chiếc hộp bên cạnh tôi.
“Ta thấy em có mấy món đồ khá hay đấy, cho ta xem được không?”
Tôi giật mình, chân tay cũng đột nhiên trở nên luống cuống, đến nỗi gần như đánh rơi cả chiếc ghim. Nhưng, ngài Đinh Tiến Đạt không hề tỏ ra phiền lòng. Ngài ấy chỉ nhìn thẳng vào tôi, nhẹ nhàng trao cho tôi một nụ cười động viên, và trước khi tôi nhận ra, sự lo lắng trong tôi đã trôi đi theo lời nói, tan biến vào hư không.
“...chúng tôi thiết kế các biểu tượng dựa trên suy nghĩ của chúng tôi về gia tộc Người Giữ Lửa, rồi biến chúng thành ghim cài. Mong muốn của chúng tôi là mọi người khi đeo chúng có thể được tiếp thêm sức mạnh bởi các anh hùng.”
“Nhưng chúng đâu có sức mạnh gì đâu, phải không?”
“Vâng, tuy rằng chúng không có sức mạnh thực tế, nhưng chúng sẽ mang một ý nghĩa rất lớn về tinh thần ạ. Cảm giác giống như…các vị anh hùng luôn ở bên để bảo vệ chúng tôi vậy.”
Ngài Đinh Tiến Đạt bật cười, và tôi nhận ra “anh hùng” mà tôi liên tục ca ngợi chính là bản thân ngài ấy. Tôi ngại ngùng cúi đầu, thầm ước mặt đất có thể nứt ra một đường để tôi chui xuống. May mắn làm sao, ngài ấy không buông lời trêu chọc tôi. Ngài ấy chỉ nhẹ nhàng cầm chiếc ghim hình mặt trời - biểu tượng chúng tôi dành cho ngài ấy - lên, cài nó vào ngực áo.
“Ta rất thích, cho ta mua một cái nhé.”
Ngài Đinh Tiến Đạt đặt vào tay tôi một đồng tiền, khiến tôi phát hoảng.
“Không thưa ngài, sao tôi dám nhận tiền của ngài. Ngài xem nó như một món quà đã là vinh hạnh của tôi rồi ạ.”
“Còn được làm khách hàng đầu tiên của em là vinh hạnh của ta.” Ngài ấy mỉm cười, đưa tay xoa đầu tôi. “Buôn may bán đắt nhé. Và, mong sớm được gặp lại em, nghệ nhân tương lai.”
Dứt lời, ngài ấy quay người bước đi, hoàn toàn không để tôi có cơ hội từ chối thêm.
Tôi nhìn chằm chằm đồng xu trong tay mình, không rõ hơi ấm từ nó là thứ làm khuôn mặt tôi nóng lên, hay thân nhiệt của tôi mới là thứ truyền sang nó. Chỉ biết rằng suy nghĩ trong đầu tôi đang rối tung, chỉ đến khi bạn tôi chạm vào vai, tôi mới giật mình tỉnh lại.
“Không sao chứ?” Cậu ấy đưa cho tôi một cái ống đựng đầy nước. Tôi nhận lấy, uống cạn trong một hơi.
“Tôi không muốn gặp Người Giữ Lửa nữa đâu.”
“Sao vậy? Ngài Đinh Tiến Đạt hiền mà.”
“Tim tôi chịu không nổi.”
Chúng tôi nhìn nhau, rồi đồng loạt bật cười.
Đúng lúc này, có một nhóm khách ùa vào quầy hàng. Bạn tôi bước ra định tiếp đón, thì bất ngờ thay, họ lại chỉ vào chiếc hộp đựng ghim cài của tôi, ngỏ ý muốn mua.
“Ngài Tiến Đạt đeo đẹp lắm, chúng tôi cũng muốn có.”
“Nghe bảo các cậu thiết kế dựa trên gia tộc Người Giữ Lửa đúng không?”
“Oa, nhìn hình vẽ này, đẹp quá.”
“Cái này là cậu tự khắc à? Đẹp quá đi.”
“Cho tôi hai cái nhé.”
“Có bán cả bộ không? Bao nhiêu tiền vậy?”
Những câu hỏi ập đến dồn dập khiến tôi quay cuồng, liên tục trả lời, đưa hàng rồi nhận tiền như một cái máy. Chẳng mấy chốc, toàn bộ ghim đã được bán sạch trước sự ngỡ ngàng của chính chúng tôi.
“Giờ là…ổn rồi nhỉ?”
“Ừ…Ừ?”
Yêu cầu của ngài chủ hiệu đã hoàn thành. Chúng tôi sẽ có thể làm hợp đồng để chính thức bán chúng ở hiệu Cao Gót Hồng. Xưởng thủ công của tôi sẽ sớm thành công. Mọi thứ đã ổn, thậm chí còn vượt ngoài mức mong đợi, nhờ vào ngài Đinh Tiến Đạt.
Điều tôi không nhận ra, là ở trên mặt quầy, chú lính dây cót từ khi nào đã lặng lẽ biến mất.
24/1/xxxx, Lãnh địa Tinh Tú.