Không may thay, dù biết rằng lũ quỷ sẽ không dừng ghim những mũi tên độc ác vào lãnh địa KaMe, các ngươi vẫn không thể ngăn được tai họa thứ ba ập xuống.
"Thưa ngài, ngài có thể cho tôi hỏi đã có chuyện gì xảy ra không?”
Ngươi ngó vào trong tu viện, thoáng bắt gặp bóng dáng của gia đình vừa được người dân đưa tới. Họ gồm bốn người lớn và hai trẻ em, tất cả đều ôm bụng liên tục nôn thốc nôn tháo, khuôn mặt nhăn nhó đến biến dạng vì đau. Nhưng, chưa kịp nhìn kỹ hơn, các ngươi đã bị ngài tu sĩ đẩy ngược ra.
"Xin thứ lỗi, ta không thể để các vị vào được.”
"Nó có lây không, thưa ngài?”
"Họ có dấu hiệu giống như bị nhiễm chướng khí. Khu vực này giờ không còn sạch sẽ nữa, mong các vị hãy dời đi càng sớm càng tốt.”
Nghe tới ba chữ nhiễm chướng khí, các ngươi không ai bảo ai, vội vàng bịt mũi rồi tránh thật xa. Chướng khí là một căn bệnh lạ có khả năng lây truyền, thường gây chết người, và đặc biệt là chưa có cách chữa. Hẳn ngươi đang thấy rất tiếc thương cho gia đình đó, nhưng ngươi và các đồng đội đang mang một nhiệm vụ to lớn trên vai, các ngươi không thể để bản thân nhiễm bệnh rồi bỏ mạng tại đây được.
"Sao đột nhiên lại xuất hiện chướng khí ở đây vậy?”
"Tôi cũng thấy lạ. Hôm qua chúng ta còn đi hỏi chuyện mấy người đó nữa chứ. Có thể nào chúng ta cũng nhiễm luôn không?”
"Đừng có nói gở thế!”
"Không, việc đó hoàn toàn có khả năng đấy. Chướng khí thường lan rất nhanh, một khi đã có người nhiễm, thì gần như chắc chắn là cả làng sẽ chịu chung số phận.”
"Trời ơi! Có cách nào để giải quyết không?”
"Cầu nguyện đi. Tôi đoán là ngài lãnh chúa đã chuẩn bị xong lễ rồi đấy.”
Thật vậy, khi các ngươi trở về làng, ngài lãnh chúa đã có mặt cùng một buổi lễ cầu nguyện vô cùng long trọng, phủ đầy sắc hoa trắng muốt. Ngài đưa cho mỗi người một ngọn nến, rồi dẫn các ngươi vào hàng của những người dân đang quỳ gối, yên lặng lắng nghe lời cầu nguyện từ vị chủ tế.
Ngươi nhắm mắt lại, nắm chặt ngọn nến nóng rực trong tay. Những người xung quanh ngươi đang cầu nguyện cho chướng khí sớm tan đi, cho tai họa sớm biến mất, để họ có thể trở về cuộc sống thường nhật. Còn ngươi và đội Truy Hỏa lại không chỉ cầu nguyện, mà còn thề trước thần linh rằng các ngươi sẽ thực hiện thành công nhiệm vụ, để Người không phải lo lắng về sự bình yên của vương quốc này thêm một lần nào nữa.
Hoàn thành xong nghi lễ cầu nguyện, mỗi người các ngươi được ngài lãnh chúa tặng cho một túi vải nhỏ chứa đầy thanh lá xô thơm khô. Khi đốt lên, chúng sẽ có tác dụng xua đuổi chướng khí và những thứ không sạch sẽ, tuy chẳng ăn nhằm gì so với Quỷ Xì Xào. Ngài lãnh chúa buồn bã kể, thuở trước, khi loài cúc mẫu đơn vàng màu nhiệm còn tươi tốt, nó đã luôn là tấm khiên vững chắc bảo vệ họ khỏi mọi sự ô uế, bệnh tật, và cả tội ác. Đây là lần đầu tiên chướng khí có thể xâm nhập vào vùng đất này. Dù ngài đã biết nó chỉ là chuyện sớm muộn, nhưng nó vẫn khiến ngài cảm thấy nặng lòng.
"Các vị hãy trở về doanh trại Giàu Sang đi, ta đã xông lá xô thơm ở đó rồi, các vị sẽ được an toàn. Trong hôm nay làm ơn đừng rời khỏi đó.”
"Cảm ơn ngài, thưa lãnh chúa.”
"Không có gì. Lãnh địa KaMe vẫn còn cần phải trông cậy vào các vị, xin hãy giữ gìn sức khỏe. Giờ thì, ta xin phép.”
Các ngươi cúi chào tạm biệt vị lãnh chúa tận tụy rồi nhìn ngài rời đi cùng những người tháp tùng. Bóng lưng ngài ấy đã trở nên mệt mỏi hơn rất nhiều so với những gì ngươi nhớ. Cũng đúng thôi, từng ấy chuyện đã ập đến chỉ trong ba ngày, ngài ấy vẫn còn tỉnh táo như vậy đã là rất đáng nể phục rồi. Nếu ở cương vị của ngài ấy, liệu ngươi có thể bình tĩnh được bao lâu?
"Phải rồi, tôi đã định nói…vụ chướng khí này có vẻ kỳ lạ.”
"Lạ ra sao?”
"Nó…không giống với những gì tôi được học. Y văn có ghi chép lại rằng, chướng khí là một thứ vô hình, xâm nhập vào cơ thể người khi họ tiếp xúc với gì đó không sạch sẽ. Kẻ bị nhiễm chướng khí sẽ nôn và liên tục thải ra thứ chất lỏng đục ngầu như nước ngâm bột. Máu của họ sẽ từ từ bị rút cạn dù không có vết thương nào trên da, và khi làn da họ chuyển thành màu xanh xám, thần chết sẽ tới đưa họ đi. Một cái chết đầy ô uế, bất lực, nhưng ít ra, họ cũng không phải chịu quá nhiều đau đớn.”
"Nghe văn chương thật đấy. Cơ mà chẳng phải gia đình kia cũng vậy sao?”
"Nhưng ít ra, họ cũng không phải chịu quá nhiều đau đớn. Nạn nhân của chướng khí có bị đau bụng, nhưng chỉ âm ỉ thôi, còn gia đình kia thì có vẻ đau khủng khiếp lắm. Hơn nữa, thông thường chướng khí sẽ phát tán ra cả một làng. Tôi chưa bao giờ thấy trường hợp nào chỉ có một gia đình bị nhiễm, còn những nhà xung quanh đều yên ổn cả.”
"Đúng nhỉ! Trời ơi, vậy là chúng ta cầu nguyện vô ích rồi sao? Phải mau báo với ngài lãnh chúa mới được.”
"Ấy! Đừng hấp tấp. Đó chỉ mới là suy đoán của tôi thôi mà, chưa có bằng chứng gì cả. Nếu giờ để mọi người biết, sợ rằng lại chỉ khiến họ thêm hoang mang thôi.”
"Không, tôi đồng ý việc báo với ngài lãnh chúa. Suy nghĩ của cậu rất có cơ sở, nếu nó là sự thật, thì ngài ấy cần phải biết càng sớm càng tốt. Ngộ nhỡ việc cầu nguyện và lá xô thơm không có tác dụng, chúng ta cần phải phong tỏa ngôi làng trước khi mọi người đều bị nhiễm.”
*Bốp*
Ngươi giật nảy mình, rồi suýt nữa ngã quỵ vì cơn choáng váng từ cú va đập ở bên thái dương. Các đồng đội vội đỡ lấy ngươi, vừa xoa đầu vừa không ngừng hỏi han, khiến kẻ đang bị đau là ngươi phải trấn an ngược lại họ. Ngươi chớp đôi mắt đang không ngừng nổi những đốm xanh đỏ, đảo tầm mắt xung quanh để tìm kẻ vừa tấn công mình, và bắt gặp câu trả lời từ một sinh vật nhỏ xíu chỉ bằng lòng bàn tay, với chiếc đuôi dài bông xù cùng cặp mắt tròn xoe, đen láy.
Nó là một chú sóc. Một chú sóc đẹp như tranh.
"Này bé con, cậu vừa tấn công tôi đấy à?”
Ngươi ngồi xuống, đưa tay ra phía trước muốn chạm vào sinh vật gặm nhấm kia nhưng lại ngập ngừng vì sợ sẽ bị nó cắn. Dường như cảm nhận được sự do dự của ngươi, chú sóc nhỏ nhảy vài bước lại gần, nhả cành cây nó đang ngậm trong miệng ra, đưa cho ngươi bằng đôi tay ngắn cũn. Hành động dễ thương ấy khiến sự đề phòng trong mắt ngươi dịu lại. Ngươi nhận lấy món quà của nó với một lời cảm ơn, nhưng chưa kịp nghĩ xem nên đưa lại nó thứ gì, thì sinh vật nhỏ bé ấy đã chạy vụt qua ngươi, thoăn thoắt leo lên cây, và biến mất vào trong những tán lá.
Ngươi ngơ ngác nhìn đồng đội, giơ cho họ xem cành cây nhỏ trong tay. Nó dài chưa đến hai đốt ngón tay ngươi, một đầu còn nguyên vết gãy đầy nhựa, đầu kia có ba chiếc lá màu xanh nhạt chỉ vừa mới nhú. Vậy là, ngoài tấn công người khác ra, sinh vật gặm nhấm đó còn chịu thêm cả tội phá hoại tài sản nữa.
"Tôi tưởng sóc chỉ ăn hạt thôi mà nhỉ? Lần đầu tiên tôi thấy có con ăn cả cành cây đấy.”
"Sóc cũng có khẩu vị riêng mà.”
"Nếu đúng thì con sóc đó hẳn phải có cái bụng tốt lắm. Cây này đâu có ăn được đâu.”
"Thật á?”
"Ừ. Đây là cây lê lư, có độc đấy.”
"À, tôi biết. Y văn ghi rằng ăn lá của cây lê lư giống như ăn một ngọn đuốc đang cháy vậy, nó sẽ thiêu đốt bên trong cơ thể cậu, hành hạ cậu đến thân tàn ma dại. Cậu sẽ nôn và đi ngoài liên tục không ngừng, và giả sử như cậu được cứu, thì về sau cũng không thể ăn uống bình thường nữa.”
"Trời đất ơi. Sao con sóc đó lại đưa chúng ta một thứ khủng khiếp như vậy chứ?”
"Một cành nhỏ thì không sao đâu, chỉ làm cậu bị đau bụng mấy hôm thôi. Cây lê lư cũng là thuốc chữa bệnh điên mà.”
"Loài này quanh đây mọc dại nhiều lắm, các cậu cẩn thận nhé. Không biết lại chẳng may ăn nhầm thì chết.”
"Khoan đã. Cậu vừa bảo ăn cây lê lư thì sẽ bị làm sao cơ?”
"Đau bụng, nôn, đi ngoài liên tục.”
"Đó…chẳng phải là triệu chứng của gia đình kia sao?”
Ngươi đưa đôi mắt sửng sốt nhìn đồng đội mình, và nhận lại những ánh mắt giống hệt như thế. Không ai trong các ngươi nói ra lời nào, nhưng tất cả đều có chung một suy nghĩ.
Có lẽ nào, gia đình kia đã ăn nhầm cây lê lư?
Ngươi nhìn cành cây nhỏ trong tay, dáng vẻ non nớt, vô hại của nó khiến ngươi rùng mình. Nơi đây là lãnh địa của các loài hoa, người dân chắc chắn phải biết cách phân biệt loại cây mang độc tố chết người như hoa đông chí, nên không thể có chuyện họ hái nhầm về ăn được.
Họ đã bị đầu độc.
Lũ quỷ tàn ác đó, chúng đã có thể làm hại đến con người rồi.
Truyện sẽ được cập nhật thêm tranh minh họa trong thời gian tới