Hỡi người lữ hành xa lạ và đáng mến, ngươi có muốn nán lại nghỉ chân đôi chút để nghe một câu chuyện không?
Xưa kia, có vương quốc nọ được ca tụng là nơi hạnh phúc nhất thế gian.
Vương quốc này không to lớn, cũng chẳng giàu tiền bạc, nhưng lại được mẹ thiên nhiên ưu ái ban cho rất nhiều những kho báu quý giá. Đó là bờ cát trắng kề cạnh những đợt sóng rì rào, là dòng sông trong veo chảy giữa cánh rừng xanh ngập tràn tiếng gió, là cánh đồng bạt ngàn thơm nức mùi lúa chín, là những chú cá với bộ vây màu bạc sáng lấp lánh, bơi lội bên dưới những cánh chim được nắng dát vàng. Và, sao có thể không nhắc tới thứ kho báu đặc biệt nhất, chính là nụ cười của những cư dân đang sống tại nơi đây. Chúng ngọt ngào hơn mật, đẹp đẽ hơn hoa, và rực rỡ hơn cả đá quý. Chúng mang theo ngọn lửa sống không bao giờ tàn lụi, sưởi ấm trái tim của những con người không chỉ trong vương quốc, mà còn trên toàn thế giới.
Một ngọn lửa tráng lệ, đầy tự hào… nhưng đồng thời, cũng khiến những kẻ có tâm địa xấu xa gai mắt.
Định mệnh nghiệt ngã cuối cùng đã đặt chân xuống lãnh thổ của vương quốc hạnh phúc, dưới hình dạng của giống loài mang tên “Quỷ Xì Xào”. Không ai biết chúng từ đâu ra, cũng không ai biết hình hài thật của chúng như thế nào. Tất cả những gì mọi người có thể thấy là tàn dư chúng để lại sau mỗi trận càn quét: những thành phố hoang tàn, lạnh lẽo, chứa đầy tiếng xì xào độc địa có thể bẻ gãy tinh thần của người chiến binh mạnh mẽ nhất. Một khung cảnh xấu xí như thể vết bẩn trên khung tranh trắng muốt, một vũng bùn đen đúa được lấp đầy bởi không gì khác ngoài sự tuyệt vọng, chẳng còn lấy dù chỉ một chút ánh sáng thoát ra.
Để đối phó với lũ Quỷ Xì Xào cũng như bảo vệ những ngọn lửa còn lại, gia tộc Người Giữ Lửa đã nhận lệnh xuất kích. Họ là một gia tộc anh hùng cư ngụ trong tòa tháp Truyền Lửa với nhiệm vụ duy trì ngọn lửa hạnh phúc. Cao quý là vậy, nhưng họ đã lựa chọn khoác lên mình bộ giáp, sẵn sàng dùng tất cả những gì họ có để chiến đấu với bè lũ ác ma. Họ tiếp thêm nhiên liệu cho những ngọn lửa còn cháy, nhóm trở lại những ngọn lửa đang dần tàn lụi, xua đi những tiếng xì xào độc ác, trả lại nụ cười cho những con người nơi đây…
Hoặc ít nhất, đó là những gì đã xảy ra trước khoảnh khắc toàn bộ gia tộc Người Giữ Lửa tan biến vào mây khói, đem theo hy vọng của cả vương quốc.
Nó là một cuộc chiến đầy chóng vánh, hay chính xác hơn, là một cái bẫy được dàn dựng rất công phu. Những người chứng kiến chỉ có thể kể lại một cách mơ hồ rằng, họ nhìn thấy các đội Người Giữ Lửa ở từng lãnh địa lần lượt gói ghém đồ đạc, dường như chuẩn bị chuyển đi đâu đó, nhưng chưa kịp khởi hành thì một màn sương dày đặc đã xuất hiện, che phủ lên tất cả. Rồi khi nó tan đi, không ai còn thấy bóng dáng của một Người Giữ Lửa nào trên vương quốc này nữa.
Mất đi gia tộc Người Giữ Lửa, vương quốc dần chìm sâu vào sự giá buốt. Người dân vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn sinh hoạt như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng thay vì niềm vui thuở trước thì giờ đôi mắt họ chỉ còn là những ánh nhìn mờ đục, vô hồn, còn nụ cười thì cứng đơ như đá, chẳng mang theo cảm xúc mà chỉ xuất hiện như một thói quen. Đám Quỷ Xì Xào thì mặc sức tung hoành, liên tục gieo rắc vào tâm trí người dân nỗi đau cùng những suy nghĩ tà ác, ăn mòn đi ngọn lửa hạnh phúc vốn chỉ còn le lói. Những con người đáng thương đó đều hiểu rõ vấn đề đang xảy ra với họ, nhưng dù có hiểu, thì họ cũng chẳng thể làm được gì. Họ chỉ có thể bất lực nhìn vương quốc hạnh phúc của họ bị xâm chiếm bởi bóng đêm, ngày càng lún sâu hơn theo từng năm tháng.
Và rồi, như bao câu chuyện từ muôn thuở, thời khắc bị dồn ép đến bước đường cùng sẽ là lúc những kẻ yếu thế quyết định vùng lên, giành lại những gì mình vốn có.
Những người ôm giấc mộng hồi sinh vương quốc hạnh phúc đã gặp nhau, tập hợp lại thành một quân đoàn. Mục tiêu của họ là tận diệt lũ Quỷ Xì Xào hung ác, đưa gia tộc Người Giữ Lửa trở về cùng ca khúc khải hoàn.
Và ngươi, Gai Con, chính là người tìm kiếm của quân đoàn đó.