Bảy ngày sau cuộc hội ngộ ở căn cứ Gieo Hạt, ngươi cùng đội Truy Hỏa khởi hành tới địa điểm nhiệm vụ đầu tiên: Vùng đất của sự bình yên, lãnh địa KaMe.
Nằm trên vùng cao nguyên giữa hai rặng núi chứa đầy khoáng sản, khí hậu lại ôn hoà, mát mẻ quanh năm, nên nơi đây có một diện mạo vô cùng diễm lệ, hệt như một bức tranh được vẽ nên bởi bàn tay của những danh họa tài ba. Nguồn kinh tế chủ yếu ở lãnh địa là từ nông nghiệp, đặc biệt là nghề hoa. Đại đa số những bông hoa ngươi thấy ở các gian hàng đường phố đều được thu hoạch từ nơi này, đặc biệt là loài cúc mẫu đơn với màu vàng lấp lánh không nơi nào khác có thể tạo giống, loài hoa biểu tượng của lãnh địa KaMe.
Hoặc…đó là câu chuyện trước khi nơi đây bị bè lũ Quỷ Xì Xào xâm chiếm.
Ngươi cúi xuống, cẩn thận nâng bông hoa nhạt màu, héo rũ lên bằng đôi tay run rẩy. Nó nặng, thực sự rất nặng, nặng đến nỗi đè cả lên trái tim ngươi. Ngươi đã luôn thích loài cúc mẫu đơn thần kỳ này. Chúng chẳng những xinh đẹp, mà còn là tấm gương phản chiếu rõ nhất tình trạng của lãnh địa KaMe, vì chúng được nuôi dưỡng bởi chính tình yêu và sức sống của người dân trên lãnh địa. Việc chúng trở nên úa tàn như vậy chẳng khác nào đang giục giã ngươi rằng, các ngươi không thể chậm trễ thêm được nữa.
Ngươi cùng đồng đội băng qua cánh đồng hoa xám xịt, tiến vào khu vực thôn làng, rồi lần theo bản đồ tới một khu doanh trại được dựng nên bởi những túp lều quân sự bằng vải thô màu trắng. Trước khi đi, ngài Anh Tuấn đã dặn dò các ngươi về những điểm dừng chân có thể sử dụng được. Một trong số đó chính là nơi này, địa điểm đóng quân cũ của gia tộc Người Giữ Lửa, doanh trại Giàu Sang.
Khu doanh trại có cấu tạo vòng tròn với bếp lửa ở trung tâm, gồm vài căn lều và một khu luyện tập. Những căn lều tuy không quá to, nhưng vì có ít - nếu không muốn nói là gần như không có đồ đạc, nên vẫn đủ không gian cho cả đội Truy Hỏa sinh hoạt mà không bị chen chúc. Ngươi sờ tay lên một trong những chiếc thùng được sắp xếp như ghế ngồi, cảm nhận những hạt bụi mỏng lạo xạo trong vân gỗ, và nhíu mày khó hiểu. Doanh trại Giàu Sang đã không được sử dụng từ ngày gia tộc Người Giữ Lửa biến mất, việc nơi này sạch sẽ như vậy là hoàn toàn không thể, trừ khi, có người vẫn thường xuyên dọn dẹp nó.
"Xin chào, các vị là quân đoàn Truy Hoả đúng không?”
Giọng nói đột ngột vang lên phía sau khiến ngươi giật mình. Ở cửa lều từ khi nào đã có thêm sự xuất hiện của một người, một Gai Con giống hệt các ngươi, chỉ khác là thay vì áo choàng đỏ thì người đó mặc một bộ trang phục màu nâu gỗ, điểm họa tiết hình cúc mẫu đơn thêu bằng chỉ vàng. Ngươi lập tức nhận ra người này có địa vị không đơn giản, và những lời người đó nói tiếp theo đã chứng minh điều ngươi nghĩ là chính xác:
"Ngài Anh Tuấn đã gửi thư báo cho ta, nhưng ta không ngờ các vị lại đến sớm như thế.”
Người đó bước vào trong lều, lịch sự đặt tay lên ngực, gật đầu chào các ngươi.
"Ta là lãnh chúa của lãnh địa KaMe, rất hân hạnh được gặp các vị.”
Nghe đến hai từ lãnh chúa, ngươi vội vàng cúi đầu xuống bằng thái độ cung kính, đôi mắt nhìn nền sàn lát cỏ khô không ngừng run rẩy. Lúc trao cho ngươi chiếc áo choàng này, ngài Anh Tuấn đã dặn kỹ rằng tuyệt đối không được làm mất, bởi vì nó chính là tấm thẻ thông hành giúp các ngươi hoạt động ở các lãnh địa, hay nói cách khác là nhận được sự bảo hộ từ các lãnh chúa. Ngươi biết điều đó, nhưng không một ai trong các ngươi có thể ngờ rằng, một lãnh chúa cao quý lại đích thân đến nơi này trò chuyện với các ngươi.
"Đừng làm vậy, xin hãy ngẩng đầu lên." Vị lãnh chúa nói. "Hôm nay ta đến với tư cách một thân chủ mong cầu sự giúp đỡ từ các vị, không phải một lãnh chúa. Cùng là Gai con của vương quốc, mong các vị hãy đối xử với ta như bạn bè thôi.”
Ngươi nhìn sang các đồng đội, những người cũng đang có vẻ mặt bối rối hệt như ngươi. Làm bạn với một lãnh chúa là thứ đặc quyền ngươi có nằm mơ cả đời cũng không chạm tới được, nên dù nó được đích thân ngài đặt vào tay ngươi, ngươi cũng chẳng dám nhận lấy. Tuy nhiên, nếu bỏ qua chuyện vai vế, thì bầu không khí ở ngài ấy thực sự rất dễ chịu, giống như một người đồng đội đáng tin cậy sẵn sàng kề lưng chiến đấu với ngươi bất chấp hiểm nguy, thử thách. Dường như đó là đặc điểm chung của người dân lãnh địa KaMe, những “anh hùng” điển hình của các câu chuyện lưu truyền trong dân gian. Họ tự tin, họ mạnh mẽ, họ kiên cường, họ luôn hướng về phía ánh sáng, và ngươi không thể ngăn đôi mắt mình ánh lên sự xót xa khi nhìn thấy nét buồn đặc trưng của những người bị Quỷ Xì Xào hành hạ xuất hiện trên khuôn mặt lẽ ra phải rất tươi sáng đó.
"Các vị có thể tạm trú lại đây, ta đã chuẩn bị sẵn lều trại rồi.” Lãnh chúa KaMe chỉ vào từng món đồ, kiên nhẫn giải thích trong khi dẫn các ngươi tiến vào sâu trong doanh trại. "Chắc hẳn các vị cũng biết doanh trại này được lập nên vốn chỉ để phục vụ gia tộc Người Giữ Lửa. Ở đây vẫn còn rất nhiều đồ đạc của họ, ta muốn bảo quản để trả lại họ khi họ quay về, nên mong các vị hãy cẩn thận khi sử dụng chúng.”
Ngươi vô tình liếc qua một cái thùng gỗ, và ngay lập tức bị kéo lại bởi nét khắc nguệch ngoạc bên trên nắp thùng. Có lẽ ngươi đã tưởng nó là một loại mật mã, nhưng sau khi chuyển vài góc độ khác nhau để quan sát, ngươi nhận ra nó là một bức tranh. Bức tranh ấy gồm tám hình nhân ngộ nghĩnh nhảy múa tung tăng bên dưới bầu trời đầy mưa và nắng (mưa và nắng), vẽ bằng nhiều nét khắc khác nhau, nét nào nét nấy chồng chéo như thể sợ mình sẽ bị lu mờ mất. Chẳng mấy khó khăn để ngươi tưởng tượng ra khung cảnh một đám đàn ông trưởng thành ngồi châu đầu vào cái thùng này, vừa giành dao khắc bậy vừa cãi nhau inh ỏi, rồi cuối cùng cho ra một tác phẩm xấu đặc biệt, xấu kỳ diệu, xấu đến mức không nỡ cười. Nó khiến ngươi nhận ra rằng, có vẻ như gia tộc Người Giữ Lửa chín chắn và trưởng thành trong truyền thuyết ấy…cũng không chín chắn và trưởng thành như ngươi nghĩ.
Ngươi tiếp tục đi theo lãnh chúa đến khu lều nghỉ. Các ngươi cất túi thành một hàng sát mép lều, rồi lại được ngài ấy dẫn trở về phòng họp, hay chính là căn lều có bức tranh hình nhân ngươi đã đi qua lúc trước. Ngươi ngồi xuống một chiếc thùng được lót sẵn đệm, bàn tay tò mò lật tấm khăn trải bàn có chất liệu giống với vải căng lều lên. Quả nhiên, ngay cả nó cũng được ghép từ thùng gỗ. Các ngươi đều biết nơi này là một doanh trại, chỉ được dựng tạm bợ và có thể phải dời đi bất kỳ lúc nào, nhưng đến mức ngay cả cái bàn, cái ghế bình thường cũng không có thế này thì thật đáng ngạc nhiên. Đây là nơi ở của những Người Giữ Lửa quý giá của vương quốc sao? Họ thực sự chấp nhận sống trong điều kiện như vậy sao?
Ngươi liếc nhìn xung quanh, ánh mắt lại vô tình rơi xuống bức tranh ngươi nhìn thấy khi nãy, và từ hình ảnh, nó dần biến thành một dòng suy nghĩ. Chiếc đệm rơm ngươi ngồi rất êm, không hề khó chịu dù bên dưới là mặt gỗ cứng cáp. Chiếc khăn trải bàn này cũng rất sạch sẽ, chẳng có lấy một vết bẩn hay ố vàng, chiều cao cũng vừa chuẩn - với Người Giữ Lửa - để không bị mỏi lưng khi viết lách. Nến đã được chuẩn bị sẵn ở các góc phòng, chính xác những vị trí cần thắp sáng. Chúng chỉ được cắm bừa trong những chiếc đĩa sứ nhỏ, bám đầy bụi do đã lâu không dùng, nhưng trên mặt đĩa lại chẳng có một giọt nến thừa nào hết.
Tiện lợi mà tinh tế, phóng khoáng mà chỉn chu, một sự cầu kỳ ẩn giấu rất kỹ bên dưới lớp vỏ bọc đơn giản. Mọi món đồ của nơi này đều toát ra tâm huyết và tình yêu của những người đã sử dụng chúng, những con người đáng yêu, vô tư, không hào nhoáng, nhưng mang trái tim vô cùng ấm áp.
"Gia tộc Người Giữ Lửa đặt tên các đội theo lãnh địa họ bảo hộ, nên đội được gửi tới đây được gọi là đội KaMe. Họ có tổng cộng tám người, dẫn đầu bởi đội trưởng Kay Trần. Ta đã nhờ hoạ sĩ vẽ lại chân dung của họ nhằm phục vụ cho việc tìm kiếm.”
Ngươi nhìn vào tờ giấy vừa được ngài lãnh chúa đặt xuống. Trên mặt giấy là tám bức chân dung nhỏ được vẽ theo kiểu ký họa bằng than chì, với chú thích tên của Người Giữ Lửa tương ứng bên dưới. Khao khát được đem bức tranh này đi so sánh với những hình nhân trên nắp thùng dâng trào, đặc biệt là sau khi ngươi nhìn thấy những điểm đặc trưng như “mái tóc” của ngài Phan Đinh Tùng và bộ râu của ngài Liên Bỉnh Phát. Ngươi bấu nhẹ vào đùi mình để ghìm nó xuống.
“Đội KaMe đã bảo hộ cho lãnh địa này từ lâu, nhưng thường họ chỉ đến khi có việc cần, và sẽ trở về lâu đài Truyền Lửa ngay sau đó. Thảm hoạ Quỷ Xì Xào là lần đầu tiên họ phải đóng quân tại đây lâu đến vậy, có lẽ khoảng hai mùa trăng." Ngài lãnh chúa cất tiếng, kéo sự tập trung của ngươi trở lại. "Còn nguyên do dẫn đến tất cả…thì phải trở lại thời gian trước lập xuân, lúc ta nhận được báo cáo từ một tu sĩ làm việc trong tu viện. Người ấy bảo ta rằng, trong ngày kiểm tra hàng vừa rồi, người ấy đã phát hiện ra loại thảo dược trị chứng đau đầu và mệt mỏi đang hết nhanh một cách bất thường. Người ấy nghi ngờ có trộm nên đã âm thầm tìm hiểu, nhưng hóa ra lại chẳng có tên tội phạm nào cả, mà chỉ là số lượng bệnh nhân đến vì đau đầu đột nhiên tăng lên, dẫn đến thuốc bị hụt đi nhanh hơn.”
"Khác với sổ mũi hoặc đau bụng, đau đầu không phải một chứng bệnh có thể lây lan. Người ấy thấy lạ nên đã ghi chép lại tất cả những trường hợp đó, và kết quả…rất đáng kinh ngạc. Chỉ trong chưa đầy nửa tuần trăng, đã có đến 200 người tới tu viện với cùng một dấu hiệu là đau đầu và mệt mỏi. Họ đều kể một câu chuyện giống hệt nhau, đó là vào một thời điểm bất kỳ trong ngày, họ đột nhiên cảm thấy ù tai, chính xác theo miêu tả là như thể có cả nghìn cái miệng đang thì thầm bên tai vậy. Nó khiến họ đau đầu, mệt mỏi, chán nản, thậm chí là có những suy nghĩ tiêu cực, uống thuốc có đỡ hơn một chút, nhưng sau đó vẫn bị lại. Các vị nghĩ thử xem, 200 người với giới tính, tuổi tác, công việc khác hẳn nhau, lại bị cùng một vấn đề, và đang có chiều hướng tăng lên cả về số lượng lẫn tần suất. Dường như có gì đó không ổn, đúng không?”
"Lúc đó ta vẫn chưa biết vấn đề này có đáng bận tâm không, nên chỉ âm thầm quan sát, tránh làm người dân sợ hãi. Vị tu sĩ kia vẫn tiếp tục gửi thư báo tới. Đúng như những gì người ấy lo sợ, số lượng bệnh nhân ngày một tăng lên, đến nỗi tu viện không còn đủ thuốc nữa. Ta chuẩn bị gửi thư khẩn tới lãnh địa Tinh Tú xin hỗ trợ, nhưng thư còn chưa kịp gửi thì người của lãnh địa Phát Tài đã đến. Người đó bảo rằng lãnh địa Phát Tài cũng đang gặp vấn đề tương tự, và họ đang mong muốn nhờ cậy thảo dược từ lãnh địa KaMe. Phải đến lúc đó ta mới chắc chắn và quyết định gửi tin tới lâu đài Truyền Lửa, nhưng không ngờ, thay vì sứ giả truyền tin, Gai Mẹ lại để cả tám vị Người Giữ Lửa bảo hộ lãnh địa KaMe tới đưa thư phản hồi cho ta.”
Ngươi siết chặt nắm tay, gần như nín thở lắng nghe câu chuyện của ngài lãnh chúa. Khi ở căn cứ Gieo Hạt, các ngươi đã được ngài Anh Tuấn kể rằng nơi đầu tiên phát hiện ra sự hiện diện của Quỷ Xì Xào chính là lãnh địa KaMe. Mọi thứ đều là một chuỗi những sự tình cờ, dần dần xâu lại với nhau thành một câu chuyện, nhưng dường như không ai trong số các ngươi ngờ được rằng câu chuyện đó lại ly kỳ đến thế.
"Ngài Kay Trần bảo ta rằng, sau khi được ta báo tin, họ đã quan sát người dân ở các lãnh địa và xác nhận việc có một thứ gì đó không sạch sẽ đang hoành hành trong vương quốc. Họ nghi ngờ đó là một loài quái vật kỳ bí đã được ghi trong sách cổ, gọi là Quỷ Xì Xào, nhưng vì chưa chắc chắn nên cả gia tộc mới chia nhau đi điều tra. Ta nghĩ các vị có thể tìm thấy ghi chép của họ trong một chiếc thùng nào đó đấy.”
Ngươi gật đầu. Khuôn mặt sáng bừng của ngươi nói lên rằng ngươi thực sự rất háo hức được xem thành quả sau hai mùa trăng của những con người tài hoa đó.
"Thưa lãnh chúa, ngài có thể giải thích thêm về-”
*BOONG*
Chưa kịp thắc mắc với ngài, tiếng chuông của tháp đồng hồ đã vang lên. Lãnh chúa KaMe mỉm cười ái ngại, vội nói:
"Đó là tiếng chuông báo hiệu mặt trời đã lặn, mọi người cần phải trở về nhà.”
"Ngài đặt giờ giới nghiêm cho cả làng sao ạ?”
"Trước thì không, nhưng sau khi Quỷ Xì Xào xuất hiện, lãnh địa trở nên hơi…nguy hiểm một chút, đặc biệt là vào ban đêm. Ta buộc phải làm vậy để bảo vệ người dân. Nếu được, ta cũng mong các vị đừng ra ngoài sau khi mặt trời lặn, ta không muốn các vị gặp nguy hiểm đâu.”
"Nguy hiểm như thế nào vậy, thưa ngài?”
Ngài lãnh chúa im lặng, các ngón tay khẽ miết vào nhau ở dưới gầm bàn. Mãi một lúc sau, ngài mới hướng đôi mắt u ám của mình lên, nhẹ nhàng cất tiếng:
"Sáng mai các vị sẽ biết.”
Truyện sẽ được cập nhật thêm tranh minh họa trong thời gian tới