Sở dĩ Gai Mẹ bảo ngươi tìm người bán hạt giống ở chợ phiên để hỏi chuyện, là vì căn cứ Gieo Hạt vốn không thể được tìm thấy trên bản đồ. Nó nằm ở khu vực giữa lãnh địa KaMe và lãnh địa Phát Tài, ngay vùng địa hình hiểm trở nhất của rặng núi phía Bắc, nơi chẳng ai dám lựa chọn để định cư. Thứ duy nhất bảo vệ ngươi khỏi việc bị gió thổi rơi ở giữa chặng đường là lối mòn nhỏ hẹp và sợi dây đã được ai đó - Gai Mẹ? - chăng sẵn, cùng với niềm tin vào hy vọng cuối cùng của vương quốc.
Chờ đón ngươi ở thung lũng tưởng chừng như chỉ có sỏi và đá ấy, ngạc nhiên thay, lại là một dãy lều trại tương đối khang trang. Ngươi nhìn nhóm người đang đứng tụ tập ở trước cửa căn lều to nhất. Trên tay họ đều cầm thư chiêu mộ giống như của ngươi, thứ chứng minh rằng các ngươi đều đến đây vì cùng một mục đích. Họ cũng nhanh chóng nhận ra sự tồn tại của ngươi, rồi chạy tới lôi ngươi nhập bọn như thể các ngươi đã là bạn bè cả đời, dù thực chất ngươi còn chẳng có điểm gì chung với họ ngoại trừ cái tên Gai Con.
Ban đầu, sự thân thiện ấy khiến ngươi ngại ngùng, nhưng khi đã quen, vệt hồng nơi gò má lại biến thành nụ cười hạnh phúc. Ngươi hẳn phải rất thích những con người này. Cách họ chào đón ngươi bằng sự thân thiện ngươi từng nghĩ đã biến mất mãi mãi, và cả cách ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt cũng như nụ cười của họ khi bàn bạc về lá thư chiêu mộ, chúng thật giống với khoảng thời gian khi vương quốc chưa bị Quỷ Xì Xào xâm chiếm. Dù rằng nó bây giờ chỉ còn là thứ ảo mộng tươi đẹp, nhưng đâu ai thu phí ước mơ? Huống hồ gì, các ngươi vẫn còn một con đường nữa, là bước tới tương lai. Chỉ cần nhiệm vụ này thành công, con đường đó chắc chắn sẽ xuất hiện.
*Cạch*
Tiếng mở cửa đột nhiên vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả. Một người đàn ông bước ra từ căn lều to nhất, và ngươi không thể ngăn ánh mắt mình bị hút vào vẻ đẹp tri thức, lịch lãm, dù đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn cực kỳ phong độ của ông. Người đàn ông ấy nhìn một lượt đội Gai Con vừa xuất hiện, khẽ nở một nụ cười dịu dàng trước khi cất lên giọng nói trầm ấm:
“Xin chào, rất vui được gặp các Gai Con thân yêu của ta. Cảm ơn các vị vì đã có mặt ở đây. Ta là Anh Tuấn, người sẽ phụ trách hướng dẫn các vị. Xin mời các vị vào trong.”
Ngươi và các Gai Con khác theo chân ngài Anh Tuấn vào gian nhà. Không gian bên trong còn rộng rãi và thoáng đãng hơn tưởng tượng, từng món nội thất đều được sắp xếp ngăn nắp, đơn giản mà chỉn chu, sạch sẽ. Các ngươi lần lượt xếp hàng trước một chiếc bàn gỗ nhỏ bày đủ thứ đồ, với Anh Tuấn đứng ở phía đối diện. Ngài ấy hỏi thông tin của từng người, ghi vào trong một tấm thẻ bằng nét chữ nắn nót, rồi đính nó cùng huy hiệu quân đoàn lên một chiếc áo choàng đỏ và đưa lại cho người đó, kèm theo một túi đồ khá lớn.
“Áo choàng đỏ và huy hiệu là đặc điểm nhận dạng của quân đoàn Truy Hoả, các vị lưu ý đừng làm mất nó. Còn chiếc túi là hành trang của các vị, các vị cứ thoải mái xem bên trong. Một lúc nữa ta sẽ hướng dẫn công dụng của từng món.”
Túi đồ trong tay ngươi chỉ là một chiếc túi da thuộc đơn giản, kiểu mẫu mà bất kỳ cửa hàng nào cũng có, đủ rẻ để có thể thay thế, và cũng đủ bền để có thể mang đi khắp nơi. Ngươi nhìn nó một lúc trước khi kéo mở dây để xem bên trong. Từ góc này, ngươi có thể thấy một tờ giấy da khá lớn, được cuộn tròn và cột cố định bằng dây gai; một tập giấy viết từ sợi dâu tằm đi kèm cây bút lông ngỗng và lọ mực; một quyển sách được đóng bìa da mềm; và cuối cùng là hai chiếc túi vải nhỏ, một cái màu vàng, cái còn lại màu xanh. Ngươi lấy chiếc túi màu vàng ra, cẩn thận kéo mở nút buộc, rồi giật mình đến suýt đánh rơi cả cái túi khi nhìn thấy bên trong là một đống tiền vàng đang toả ra ánh sáng lấp lánh.
Một…Hai… ngươi nhẩm đếm. Cả thảy có mười Đồng Hỏa Lực vàng, đủ cho một người không sa đọa vào rượu chè cờ bạc sống ấm no đến tận mùa đông. Nếu tất cả những người ở đây đều nhận được số vàng tương tự, thì khoản tiền Gai Mẹ chi cho nhiệm vụ này thực sự quá lớn, lớn hơn tất thảy những gì các ngươi có thể tưởng tượng.
“Cho chúng tôi nhiều tiền như vậy, ngài không sợ chúng tôi trốn mất sao?”
Trước câu hỏi đó, ngài Anh Tuấn nhìn các ngươi một lượt, rồi trả lời với nụ cười hiền quen thuộc trên môi:
“Đó là lộ phí trên hành trình sắp tới của các vị. Ta đã ước tính dựa trên báo cáo của các quân đoàn chuyên nghiệp, chừng đó đủ dùng trong khoảng hai mùa trăng. Chúng ta bị hạn chế về nguồn lực nên ta sẽ không thể hỗ trợ các vị mọi lúc, xin các vị hãy thật cẩn trọng khi dùng tới chúng. Ngoài ra, ta tin rằng các vị khi đến đây đều mang theo một mong muốn lớn lao hơn tiền bạc. Chúng ta đặt niềm tin ở các vị, đơn giản vậy thôi.”
Lời bộc bạch chân thành ấy làm hai má ngươi đỏ bừng. Ngươi cẩn thận cột túi tiền lại, bỏ nó vào trong chiếc túi lớn, rồi lấy chiếc túi màu xanh ra. Trái ngược với túi vàng quý giá, bên trong nó là một lô đá màu đen xỉn, nhìn qua đã biết là không có giá trị. Điểm đặc biệt duy nhất là nó khá nóng, nóng đến mức ngươi có thể cảm nhận hơi ấm lan toả trên bàn tay cầm túi của mình. Ngươi nhìn ngài Anh Tuấn, dường như muốn hỏi đây là thứ gì, nhưng chưa kịp nói thành tiếng thì ngài ấy đã phát xong đồ cho người cuối cùng và vỗ tay để yêu cầu mọi người tập hợp.
“Các vị đã khám phá xong hết chiếc túi của mình chưa? Đây sẽ là hành trang của các vị trên chặng đường sắp tới, nên sau buổi hướng dẫn hôm nay, hãy dành thêm thời gian để tìm hiểu chúng nhé. Còn giờ, ta xin phép được phổ biến với các vị lý do chúng ta tập hợp ở đây ngày hôm nay.”
Đánh bại Quỷ Xì Xào, giải cứu gia tộc Người Giữ Lửa, thắp lại Ngọn lửa thần, và trả vương quốc hạnh phúc về nguyên trạng. Chẳng cần ngài ấy phải nói, bản thân các ngươi khi bước chân vào căn cứ Gieo Hạt này đều đã hiểu rõ sứ mệnh của mình là gì rồi.
“Như các vị đã biết, vương quốc chúng ta được chia thành bốn lãnh địa lớn với lâu đài Truyền Lửa ở trung tâm, lần lượt là lãnh địa KaMe ở phía Bắc, lãnh địa Phát Tài ở phía Đông, lãnh địa Tinh Tú ở phía Nam và lãnh địa Cửu Long ở phía Tây. Trong chiếc túi ta phát cho các vị có một tấm bản đồ, các vị có thể sử dụng nó để tìm đường di chuyển qua các lãnh địa. Ngoài ra, còn có một quyển cẩm nang. Nó là thành quả nghiên cứu của chúng ta suốt những năm qua, gồm tất cả thông tin chúng ta tìm được về Quỷ Xì Xào, từ giống loài, năng lực tới cách đối phó với chúng. Dĩ nhiên, nó vẫn chưa đầy đủ, nên ta hy vọng quyển cẩm nang này sẽ được viết thêm bởi các vị.”
Ngươi lấy quyển sách trong túi ra, vừa nghe ngài Anh Tuấn nói vừa lật mở từng trang viết. Lượng thông tin bên trong khiến đôi lông mày của ngươi dính liền thành một đường thẳng. Từ trước tới giờ, ngươi hẳn vẫn tưởng Quỷ Xì Xào là một cá thể hoặc giống loài, chứ chưa hề nghĩ đến việc nó có nhiều phân cấp nhỏ hơn như vậy. Cũng không thể trách ngươi được, vì ngươi vốn là một con người bình thường, còn từng câu, từng chữ trong này đều là kinh nghiệm và máu thịt của các chiến binh đã liều mình chống lại bè lũ ác quỷ. Ấy vậy mà, niềm hy vọng của họ lại được đặt vào một con người bình thường như ngươi. Liệu đó nên được coi là một lời mỉa mai, hay một sự tự hào đây?
Đang đọc qua thông tin của loài Quỷ Thường, chợt, ánh mắt ngươi chạm phải một dòng chữ. Ngươi nhíu mày, lướt ngón tay lên đó để đọc kỹ lại.
Chúng có thể bị tiêu diệt bởi…đá thanh tẩy?
“Món cuối cùng trong túi hành trang của các vị, là đá thanh tẩy.”
Ngài Anh Tuấn lấy từ trong ngực áo ra một chiếc túi vải nhỏ màu xanh, giống hệt chiếc ngài ấy đã trao cho các ngươi. Ngài ấy mở nó, cầm một viên đá lên, và trên bề mặt đen sì, trơn nhẵn ngay lập tức xuất hiện những đường vằn vện màu đỏ sẫm.
“Loại đá này được lấy từ một mỏ khoáng sản đặc biệt, có công dụng thanh tẩy Quỷ Xì Xào. Chúng ta vẫn chưa biết bằng cách nào, nhưng chắc chắn nó là món quà mẹ thiên nhiên đã ban cho vương quốc. Các vị chỉ cần ném viên đá này trúng vào người con quỷ là nó sẽ tan biến, ngoài ra nó không còn bất kỳ công dụng gì khác, không gây hại tới con người. Dĩ nhiên, cấp độ của con quỷ càng cao thì các vị càng cần nhiều đá, nên hãy cân đối, đừng để bị dồn đến mức hết sạch vũ khí nhé.”
Ngươi thò tay vào chiếc túi da, mân mê lớp vải mềm mại đang toả ra hơi ấm dễ chịu. Ngươi, như mọi con người khác, hẳn đã từng tưởng tượng rất nhiều lần về hình ảnh của mình khi chiến đấu với lũ Quỷ Xì Xào. Nào là một hiệp sĩ với bộ giáp bóng loáng và thanh gươm sắc nhọn, nào là một pháp sư với cây đũa phép quyền năng, nào là một do thám viên thoắt ẩn thoắt hiện, sử dụng đúng cách chúng đã tra tấn các ngươi để phản lại chúng. Nhưng, dù có mơ mộng nhiều đến đâu, ngươi hẳn cũng chưa từng nghĩ rằng vũ khí của mình sẽ là một túi đá phép nhỏ xíu, tưởng chừng không có lấy một chút sát thương như vậy.
Liệu thứ này có thể giúp ngươi đánh bại lũ quỷ đó không? Chẳng ai biết cả. Những gì ngươi có thể làm bây giờ, là tin tưởng vào ngài Anh Tuấn, vào Gai Mẹ, và vào năng lực của bản thân ngươi.
Hơn nữa, chỉ cần còn một tia hy vọng cứu lấy vương quốc này, thì dù nó có lẻ loi đến đâu, ngươi cũng phải nắm chặt lấy nó.