Ngài lãnh chúa nói đúng. Đây thực sự là một tội ác.
Ngươi nhìn chằm chằm khoảng đất nhỏ vương vãi đầy những mảnh gốm vỡ và những cành thực vật bị giẫm đạp đến không còn nhìn ra được hình dạng ban đầu, khẽ hít một hơi thật sâu như để ép bản thân bình tĩnh. Nơi đây là ruộng hoa của một người dân, hay chính xác hơn là nơi từng là ruộng hoa của một người dân. Chỉ trong một đêm, khu vườn tuyệt đẹp ấy đã bị phá hủy, bị đập nát, bị chà đạp, bị biến thành một đống bùn đất bầy nhầy cả trong hàng rào lẫn trong trái tim của người đã ngày ngày chăm bón chúng. Một hành động khiến người ta không thể không nhăn mặt vì sự tàn nhẫn của nó.
Ngươi đưa mắt về phía người chủ vườn đang khóc thảm thiết bên cạnh vườn hoa giờ chỉ còn là đống hoang tàn. Người đó mang vẻ ngoài của một người nông dân bình thường, hiền lành, mộc mạc. Rốt cuộc người đó đã xích mích với kẻ nào để phải nhận lấy hậu quả tàn khốc như thế?
"Những sự việc như thế này đã liên tục xảy ra từ sau khi gia tộc Người Giữ Lửa bắt đầu hành động." Giọng nói của ngài lãnh chúa vang lên, khiến ngươi giật mình. "Cứ dăm bữa nửa tháng lại xuất hiện một lần. Ban đầu chỉ là hai người gây sự cãi nhau, sau đó là một số hộ dân bị mất cắp, rồi tài sản bị phá hoại. Lần nghiêm trọng nhất, cả một quầy hàng bán đồ thủy tinh đã bị đập nát trong đêm, giống như lần này vậy. Thiệt hại về tài sản thực sự rất lớn, nhưng may mắn là chưa có ai thiệt mạng.”
"Ngài có bắt được thủ phạm chưa ạ? Họ là một nhóm hay một cá nhân vậy, thưa ngài?”
Ngài lãnh chúa lắc đầu, đôi mắt ánh lên sự buồn bã xen lẫn với bất lực, và cả tội lỗi.
"Tiếc là chưa. Lãnh địa này vốn rất yên bình, chưa từng xuất hiện sự việc như vậy, nên ta cũng chủ quan không xây dựng lực lượng. Khi đội KaMe đến, ta đã hy vọng họ sẽ bắt được thủ phạm, nhưng…chuyện xảy ra như các vị đã rõ. Bây giờ ta cũng không biết phải làm gì nữa.”
"Thưa lãnh chúa, tôi biết ngài đang rất đau khổ trước sự việc này, nhưng mong ngài đừng tự trách bản thân, vì đó không phải là lỗi của ngài. Tôi xin hứa với ngài, chúng tôi sẽ tìm ra và dạy cho lũ quỷ đó một bài học thích đáng.”
Ngài lãnh chúa bật cười, lén dùng ngón tay quẹt nhanh qua đuôi mắt. Không ai trong các ngươi hiểu được thứ áp lực ngài ấy đã phải chịu suốt thời gian qua, nhưng các ngươi đều biết nó rất nặng nề, và đều muốn giúp ngài trút bỏ nó xuống. Hơn nữa, sau khi tận mắt chứng kiến tội ác đang hoành hành trên mảnh đất này, hẳn ngươi đã biết mình không thể ngồi yên được nữa.
"Vậy…xin trông cậy vào các vị. Ta xin phép đi trước vì có công sự. Nếu cần hỗ trợ gì, đừng ngại tìm ta ở dinh thự lãnh chúa, ta luôn sẵn lòng giúp đỡ.”
Từ biệt vị lãnh chúa đáng tin cậy, ngươi và các đồng đội bắt đầu điều tra từ manh mối gần nhất, là vườn hoa vừa bị tàn phá. Nó chắc chắn là hành động của một con người bằng xương bằng thịt, dựa vào những vết tích bị giẫm đạp vương vãi và những chậu gốm còn nguyên dấu hiệu bị ném từ trên cao. Tiếc rằng mấy hôm nay trời không có mưa, mặt đất khô cằn cộng thêm lớp lót bằng cành lá khiến dấu chân trở nên không rõ ràng, chỉ vừa đủ để các ngươi ước lượng kích cỡ. Đội của ngươi tản ra một lúc thì tập hợp lại, bắt đầu chia sẻ thông tin cho nhau.
"Tôi nghĩ hung thủ là hai người trưởng thành. Cửa không bị bẻ khóa, rào không bị cạy, đường vào duy nhất chỉ có thể là trèo qua. Tôi có thử rồi, một mình không thể trèo qua hàng rào cao như vậy được, bắt buộc phải có thang hoặc có người giúp.”
"Xung quanh không có ai báo cáo mất trộm thang hết.”
"Các nhà quanh đây đều là nông dân hoặc thợ mỏ, thang của họ rất cồng kềnh, còn leo rào này thì chỉ cần loại thang nhỏ như ở trong thư viện thôi. Cậu có thử đi hỏi chưa?”
"Chưa. Thư viện ở tuốt đầu bên kia làng, tôi không nghĩ hắn sẽ ra tận đó để trộm, nhưng chốc nữa tôi sẽ đi hỏi thử cho chắc.”
"Giả sử hắn mang thang của mình đi thì sao?”
"Không đâu. Chủ vườn nói rằng khi người ấy ra thăm vườn trước khi mặt trời lặn, cả khu vườn vẫn còn nguyên. Điều đó nghĩa là thủ phạm chỉ có thể ra tay vào ban đêm, mà một người ra ngoài sau giờ giới nghiêm của lãnh địa, lại còn ôm theo cái thang thì khác nào lạy ông tôi ở bụi này?”
"Đồng ý. Ngoài ra, mang thang nghĩa là người đó có chuẩn bị trước, vậy thì chẳng phải mang kìm cắt khóa sẽ tiện hơn sao?”
"Cậu nghĩ đây là hành động bộc phát à?”
"Có thể.”
"Chủ vườn hoa này là người hiền lành, luôn cố gắng giữ hòa khí, trước giờ chưa từng gây sự với ai. Hàng xóm của người đó cũng nói vậy. Họ không nghĩ rằng có ai lại thù hận người đó đến mức phá hoại cả miếng cơm manh áo của người ta như thế này.”
"Nhưng nếu là do bốc đồng…thì cũng quá kinh khủng rồi.”
"Luật lệ về bia rượu ở đây như thế nào?”
"Vùng nông nghiệp mà, thiếu gì nho đâu. Nhưng chỉ có tu viện mới có hầm rượu, số lượng mua bán cũng bị giới hạn vì ngài lãnh chúa muốn tránh để xảy ra những vụ việc thế này. Dịp duy nhất mọi người được phép say chỉ có lễ hội thôi.”
"Hạ chí đã qua, lễ gặt chưa tới. Chúng lấy rượu ở đâu được?”
"Hỏi tu viện là biết. Đi, chúng ta qua đó xem.”
Ngươi nhìn lại khu vườn tan hoang, không còn dấu tích gì của sự xinh đẹp vốn có. Thực sự chỉ là do xui xẻo thôi sao? Thực sự chỉ là tai bay vạ gió thôi sao? Thực sự cái hậu quả thảm khốc này đã được tạo ra chỉ vì một phút bốc đồng của kẻ không còn tỉnh táo sao?
Thực sự…không có bàn tay nào đứng phía sau giật dây sao?
___________
Khi ngươi cùng đoàn Gai con Truy Hỏa trở về từ tu viện cũng là lúc tháp đồng hồ rung lên tiếng chuông báo hiệu nắng đã tắt. Các ngươi chia nhau mỗi người một việc, người chuẩn bị bữa ăn, người thắp nến, người ngồi soạn lại những thông tin thu thập được sau một ngày dài. Mọi người cùng nhau ăn tối trong tiếng bàn luận rôm rả, ai nấy đều đưa ra suy luận của mình, vừa phản bác vừa lồng ghép chúng với nhau một cách đầy ăn ý. Có vẻ như ngày đầu tiên này trôi qua không vô nghĩa. Các ngươi đã có được hình dung cơ bản về lãnh địa KaMe, cũng biết rằng lãnh chúa KaMe là một người rất đáng ngưỡng mộ. Mặc dù vẫn chưa có thông tin về thủ phạm phá vườn hay gia tộc Người Giữ Lửa, nhưng đây chỉ mới là ngày đầu tiên, và tất cả cũng đã làm hết sức mình rồi. Các ngươi cần phải được nghỉ ngơi, có vậy thì ngày mai mới có sức tiếp tục đi tìm manh mối.
Điều ngươi không ngờ tới là, thứ đầu tiên chào đón ngươi khi bước ra khỏi doanh trại Giàu Sang không phải nụ cười của ngài lãnh chúa, mà là tiếng cãi nhau inh ỏi của hai người dân làng.
"Là ngươi! Đồ phá hoại! Chắc chắn là nhà ngươi! Trả lại mô hình cho ta!!”
"Ta không phá hoại! Ngươi lấy cớ gì mà vu vạ cho ta?!”
"Chỉ ngươi mới có thể vào được nhà ta, không phải ngươi thì ai? Ngươi biết ta đã phải mất bao lâu mới có thể xây dựng được mô hình đó không hả? Ta coi ngươi là anh em, vậy mà ngươi lại làm vậy với ta?! Xin lỗi ta ngay!”
"Ta không làm, tại sao ta phải xin lỗi?!”
"Không xin lỗi chứ gì? Được, vậy thì đừng trách ta!”
"NÀY!!! DỪNG LẠI NGAY!!!”
Thoáng thấy tình hình đang dần trở nên mất kiểm soát, ngươi và các đồng đội nhanh chóng lao tới, tách hai Gai con ấy ra. Ngươi nhìn thấy đôi mắt họ đỏ ngầu, ánh lên thứ sát khí lạnh buốt hệt như con thú hoang sẵn sàng ghim hàm răng nhọn hoắt vào cổ kẻ thù của mình ngay khi được thả. Các ngươi nhờ những cư dân khác trói họ lại, nhốt vào hai ngôi nhà khác nhau đến khi họ bình tĩnh, rồi bắt đầu chia nhau tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra.
Hai kẻ vừa làm náo loạn cả ngôi làng vào sáng sớm kia lần lượt là thợ mộc và chủ lò bánh mỳ của làng. Theo lời người chứng kiến, người thợ mộc gây sự trước, dường như do nghi ngờ chủ lò bánh mỳ phá hoại một món đồ rất quý giá của mình. Còn vì sao thợ mộc lại nghĩ vậy, thì ấy chính vì chủ lò bánh mỳ là người duy nhất có chìa khoá vào nhà thợ mộc. Hai người họ là hàng xóm lâu năm, mối quan hệ thường ngày cực kỳ thân thiết. Người thợ mộc thường xuyên giúp chủ lò bánh mỳ sửa chữa dụng cụ, còn chủ lò bánh mỳ thì luôn giảm giá bánh mỗi khi người thợ mộc đến mua. Tất cả các dịp trọng đại của người này đều có mặt người kia, thậm chí khi một trong hai đi vắng, họ còn gửi chìa khóa ở nhà nhau để phòng khi có chuyện. Thân thiết là vậy, nên không ai nghĩ rằng kẻ đầu tiên người thợ mộc nghi ngờ phá hoại lại là chủ lò bánh mỳ, càng không thể ngờ được họ sẽ lao vào đánh nhau thay vì ngồi xuống nói chuyện.
"Chủ lò bánh mỳ có tiền án trước đây chăng?”
"Ngược lại là đằng khác, người đó nổi danh là tốt bụng và hiền lành, đến con ruồi cũng chẳng làm hại nổi chứ đừng nói đột nhập phá hoại. Hàng xóm của họ nói rằng nếu thực sự xảy ra vụ phá hoại, đó sẽ là người cuối cùng mà họ nghi ngờ.”
"Vậy là người thợ mộc nói dối?”
"Thợ mộc cũng là một người tốt bụng và cương trực, tuy hơi nóng tính, nhưng sẽ không giá họa cho người khác đâu.”
"Hơn nữa, họ thân thiết với nhau như vậy. Đột nhiên gây sự để làm gì cơ chứ?”
Ngươi trầm ngâm suy nghĩ. Hai ngày, chỉ trong hai ngày đã có đến hai vụ việc xảy ra, khác hoàn toàn với lời ngài lãnh chúa nói - dăm bữa nửa tháng. Tại sao mọi chuyện lại đột ngột ập đến dồn dập như thế? Và ánh mắt đằng đằng sát khí của hai người đã từng rất thân thiết ấy, có thật là họ trở mặt với nhau chỉ vì một món đồ? Hay còn một thứ gì đó khác mà các ngươi vẫn chưa biết rõ?
"Tôi nghĩ là, chúng ta nên hỏi chuyện hai người đó một lần nữa sau khi họ bình tĩnh lại.”
"Đồng ý. Chúng ta còn chưa được nghe lời nói của người trong cuộc, biết đâu chuyện lại không như chúng ta nghĩ thì sao?”
"Mệt thật, mới chỉ hết có hai ngày thôi đấy! Làm sao ngài lãnh chúa có thể duy trì được lãnh địa suốt thời gian qua vậy?”
"Chúng ta còn chưa thấy manh mối gì về gia tộc Người Giữ Lửa nữa, cứ bị cuốn đi thế này thì biết đến bao giờ?”
"Nhắc đến gia tộc Người Giữ Lửa, ngài lãnh chúa có nói rằng ngài ấy vẫn lưu trữ những ghi chú của họ trong mấy thùng đồ. Đã có ai đọc chưa?”
"Chưa, tôi định bảo các cậu đi tìm thử, mà chưa kịp làm gì đã xảy ra vụ kia rồi. Giờ chúng ta về doanh trại xem sao nhé?”
"Nhất trí. Tiện kiếm gì đó ăn luôn, bụng tôi đói meo rồi.”
Ngươi ôm cái bụng đang không ngừng kêu gào của mình, đi theo những người đồng đội đã mệt rã rời quay về doanh trại Giàu Sang. Bỗng, có âm thanh giống như tiếng lá cây cọ vào nhau vang lên trên đầu ngươi. Ngươi theo bản năng ngước lên nhìn thì thấy một bóng đen chạy vụt qua tán cây rậm rạp, vừa nhanh vừa bất ngờ hệt như một tên gián điệp bị phát hiện nghe lén. Ngươi bật cười tự chế giễu chính suy nghĩ đó, bởi vì cái bóng ấy rất nhỏ, cùng lắm chỉ khoảng bằng nắm tay, và dù không nhìn được rõ, ngươi vẫn có thể thấy rằng cái bóng ấy có đuôi. Một chiếc đuôi bông xù, mềm mại như bông.
Một chiếc đuôi đặc trưng của loài sóc.
Truyện sẽ được cập nhật thêm tranh minh họa trong thời gian tới